Ruộng để không (phần 2)

Độc giả Dương Đình Duy chia sẻ phần 2 của tiểu phẩm Ruộng để không.
Bực mình ông quát
Thằng nào ra luật quá bất công
Cho dù quan bé tới quan ông
Ruộng ông mon men mà mò đến
Ông về đào bới cả tổ tông

Bà vợ nhận được thư đập bàn 1 cái “rầm” xuất khẩu thành thơ và gửi hỏa tốc cho chồng:
Cha này mộng mị hay nói ngông
Luật làng luật nước cứ như không
Đào bới mồ mả người ta biết
Ở tù mọt gông đó ông Nông
!!!
Không chịu được nữa, ông nhắn:
Luật làng luật nước xiết cổ ông
Bà ráng đợi chờ chớ ngóng trông
Dăm ba hôm nữa xong công chuyện
Ông về cày cấy thỏa ước mong
Bà nhà nhận được thư mừng quá để thư lên bàn chạy vội ra chợ mua đồ chờ chồng về, lá thư bị gió thổi bay ra cửa sổ rớt dưới tay thằng ăn trộm cầm lên đọc mừng húm thầm nghĩ:
Nhà cửa bây giờ đã trống không
Tiện tay vào đó lấy vài đồng
Dăm ba bữa nữa chồng về đến
Ta còn cơ hội nữa hay không

Sau khi ăn trộm xong việc, ông chồng về tới nhà, bà vợ khóc lóc tỉ tê:
Tất cả cũng chỉ lỗi tại ông
Suốt ngày công việc cứ lông bông
Hôm nọ ăn trộm nó mò đến
Làm tôi khổ lắm ông biết không

Dường như ông chồng đã có vẻ hối hận:
Ông biết lỗi rồi có im không?
Ông hứa sau này hết lông bông
Đám ruộng sau hè bị bỏ phí
Ông đây giống tốt thỏa sức trồng

Bà vợ thấy thế liền đáp:
Nếu đã biết lỗi thì xin ông
Sau này đừng có mà lông bông
Đám ruộng lâu ngày đã cạn nước
Bây giờ ông có ta cùng trồng

Nói rồi ông đưa ra quyết định:
Cày thì ta làm đại cho xong
Trời thì mau tối đứng không hoài.
Theo tui vào trong ta cày ruộng
Cày đến sáng mai có lẽ xong

Sau một thời gian ông trồng than rằng:
Ruộng hoang bao năm ông gieo trồng
Biết bao giống tốt đổ xuống sông
Ước chi có được đám ruộng mới
Mạ xanh mơn mởn thoả sức trồng

Bà vợ trách:
Đó chính là do tội của ông
Cái tội suốt ngày cứ lông bông
Lỗi đây không phải do đám ruộng
Do mạ khô héo làm sao trồng?

Ông chồng liền đốp chát lại (chắc đang mon men cô hàng xóm…)
Mạ bà khô héo sao trách ông
Nước non cạn kiệt nứt cánh đồng
Không lo chăm sóc theo ngày tháng
Chớ trách ngày sau sáo sổ lồng

Bà vợ nghe xong mặt đỏ rần rần, máu hoạn thư chạy khắp người. Nhưng vẫn nhẹ nhàng nói:
Ruộng nhà không cấy lại bỏ không
Sao không mưa móc mát cánh đồng
Ông mà mom men ruộng hàng xóm
Tôi biến ông thành lão công công

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Ngày xưa chồng nói vợ nghe. Bây giờ chồng nói vợ chê ‘lắm mồm’. Về nhà sợ nhất vợ bì nấu cơm. Ra đường sợ nhất xe ôm. Về nhà sợ nhất vợ chôm ví tiền. Chồng em áo rách em thương. Chồng người áo gấm em thương hộ người. Thức đêm mới biết đêm dài. Chờ em mới rõ thân trai khổ nhiều. Nhà em có một đàn gà. Chúng thường đi bộ từ nhà ra sân. Mỗi khi mưa bão ngập sân. Chúng lại đi bộ từ sân vào nhà. Bố mẹ em định bắt gà. Chúng sợ
Năm mình học lớp một, mình xinh trai nhất lớp. Lúc này đã biết phân loại con trai và con gái. Nhưng khi đó với mình, con gái vẫn là sinh vật rắc rối, thường xuyên khóc nhè và hay nhún chân khi hát tốp ca – ghét! Năm lên lớp hai, mình xinh trai thứ nhì lớp. Thằng được coi là xinh trai nhất lớp theo mình thì ẻo lả, trắng như cục bột và chỉ có thể từ trường về nhà nếu được bố mẹ đón. Mặc kệ! Mình chẳng quan tâm con gái trong lớp, mình mơ
Mỗi lần mở cặp sách em lại nghĩ tới con gà của mình đang vỗ cánh, cô tạp hóa có hai má đỏ như hai quả cà chua chín… Đề: Tả con gà nhà em Nhà em có một con gà, nó to bằng cái cặp sách của em. Mỗi lần em mở cặp sách là em cứ nghĩ tới con gà của mình đang vỗ cánh. Đề: Tả cảnh vùng biển quê em. Biển quê em rất đẹp, đẹp nhất khi ông mặt trời đi ngủ, em rất thích đi ngắm biển nhưng không thích tắm biển vì biển
Giờ văn, thầy giáo cao hứng hỏi học sinh: “Theo các em, thế nào là sự rung động trước cái đẹp?” Một bé trai giơ tay trả lời: - Thưa thầy, ví dụ như khi ta đứng trước hoa hậu hoàn vũ khỏa thân trên 50% ạ! Thầy giáo bực tức: - Em ra ngay khỏi lớp, ngày mai mời phụ huynh đến gặp tôi! Ngày hôm sau, thầy vào lớp, thấy bé trai nọ lầm lì trốn xuống ngồi tít tận cuối lớp, dãy bàn cuối cùng: - Ai cho phép em tự tiện đổi chỗ? Phụ huynh đâu,

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *