Tài nói láo

Có một anh giàu rất sành về khoa nói láo, những câu chuyện anh ta bịa ra thần tình, khéo léo đến nỗi nhiều người đã biết tính anh ta rồi, mà vẫn mắc lừa.
Nhờ cái tài ấy, anh ta nổi tiếng khắp vùng. Tiếng đồn đến tai quan. Một hôm, quan đòi anh ta đến nha môn, chỉ vào chồng tiền và một cây roi song to tướng để trên bàn:
– Ta nghe đồn anh nói láo tài lắm, lâu nay thiên hạ bị anh lừa nhiều rồi.
Bây giờ anh hãy bịa ra một chuyện gì lừa được ta thì ta thưởng cho ba mươi quan tiền. Trái lại, anh không lừa nổi ta, thì sẵn chiếc roi song kia, ta cho anh ba chục roi.
Anh nói láo nghe xong, gãi đầu gãi tai, bẩm:
– Lạy quan lớn, đèn trời soi xét. Quả bấy lâu nay con mắc tiếng oan, con có nói láo bao giờ đâu ạ! Nguyên con có ông tằng tổ đời xưa đi Sứ bên Tàu, đem về được một bộ sách nói toàn chuyện lạ, con xem thấy hay hay, đem kể lại, nhưng chẳng ai tin, cứ bảo rằng con nói láo…
Câu trả lời gợi tính tò mò của quan. Quan liền bảo:
– Thế à? Vậy anh có thể cho ta mượn xem được không?
– Trăm lạy quan lớn… Ngài xá cho, vì… con làm gì có sách ấy! Con nói láo đấy ạ!

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Cô gái nọ vừa khóc vừa nói với người bạn trong tiếng nấc. - Hôm qua… thằng bạn trai em nó rủ em đi xem phim tình cảm rồi nó… nó… nó … - Rồi nó làm sao? Bình tĩnh kể anh nghe nào. - Em ngượng lắm, không kể được đâu. - Thế có phải đầu tiên nó nắm tay em như thế này không? - Dạ phải rồi! Anh giỏi quá! Đoán trúng phóc! - Thế có phải nó quàng tay ra ôm em như thế này không? Anh chàng bắt đầu “thả dê”. - Dạ đúng rồi.
Thời bao cấp, hai vợ chồng vừa mới cưới nhau được phân căn hộ tập thể cấp 4, mỗi nhà cách nhau bởi bức tường mỏng dính. - Em à, để bảo mật cho sự riêng tư của đôi ta, chúng mình nên quy ước. Nếu em muốn rủ anh… tắt đèn ngủ sớm thì gọi là “làm ăn”, bữa nào anh hơi mệt thì anh sẽ trả lời “mất khả năng chi trả”. - Hay quá, thế hôm nào mệt thì em sẽ từ chối khéo là đang “lạm phát” nhé. Quên nữa, hàng tháng anh cần nhớ là
Trước khi mất, người chồng để lại cho cô vợ bức thư tuyệt mệnh, nhắn nhủ đôi lời cuối cùng. …Em yêu, ai mà sống ở đời được mãi. Ai chả có lúc phải nói lời vĩnh biệt. Khi anh ra đi, thì đây là di chúc. Em hãy nhớ làm những điều sau đây anh dặn: 1) Mang cất ngay dàn Karaoke vào nhà kho. Giọng em tối nào cũng rống lên hãi hùng như thế, không có anh, con mẹ to béo sau nhà nó nhẩy sang xé xác em ngay. 2) Tính em vốn không thích làm
Pat vừa tỉnh khỏi thuốc mê. Anh ta rên rỉ: “Lạy Chúa, thế là xong rồi!”. - Đừng tưởng bở – Người bệnh nằm cạnh nói – Họ đã để quên cả gạc trong bụng tôi và tôi đã bị mổ toang ra một lần nữa đấy. Một người bệnh ở giường phía trước uất hận: - Còn với bụng tôi thì một lần quên kéo, một lần quên chai cồn! Đúng lúc đó, bác sĩ phẫu thuật, người vừa mổ cho Pat gọi vọng xuống phòng: - Có ai nhìn thấy chiếc mũ của tôi đâu không? -{:3_44:}

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *