Tam đại con gà

Truyện cười sưu tầm, các bạn đọc xong rồi cho ý kiến nha!
Có anh học trò học hành dốt nát, nhưng trò đời “Xấu hay làm tốt, dốt hay chơi chữ”, đi đâu cũng lên mặt văn hay chữ tốt.
Có người tưởng anh ta hay chữ thật, mới đón về dạy trẻ. Một hôm, dạy sách Tam thiên tự, sau chữ “tước” là chim sẻ, đến chữ “kê” là gà, thầy thấy mặt chữ nhiều nét rắc rối, không biết chữ gì, học trò lại hỏi gấp, thầy cuống, nói liều: “Dủ dỉ là con dù dì”. Thầy cũng khôn, sợ nhỡ sai người nào biết thì xấu hổ, mới bảo học trò đọc khẽ, tuy vậy, trong lòng thầy vẫn thấp thỏm.
Nhân trong nhà có bàn thờ thổ công, thầy mới đến khấn thầm xin ba đài âm dương để xem chữ ấy có phải thật là “dù dì” không. Thổ công cho ba đài được cả ba.
Thấy vậy, thấy lấy làm sắc chí lắm, hôm sau bệ vệ ngồi trên giường, bảo trẻ đọc cho to. Trò vâng lời thầy, gân cổ lên gào:
Dủ dỉ là con dù dì! Dủ dỉ là con dù dì…

Bố chúng đang cuốc đất ngoài vườn, nghe tiếng học, ngạc nhiên bỏ cuốc chạy vào, giở sách ra xem, hỏi thầy:
– Chết chửa! Chữ “kê” là gà, sao thầy lại dạy ra “dủ dỉ” là con “dù dì”?
Bấy giờ thầy mới nghĩ thầm: “Mình đã dốt, thổ công nhà nó cũng dốt nữa”, nhưng nhanh trí thầy vội nói gỡ:
– Tôi vẫn biết chữ ấy là chữ “kê” mà “kê” nghĩa là “gà” nhưng tôi dạy cháu thế là dạy cho cháu nó biết tận tam đại con gà kia.
Chủ nhà càng không hiểu, hỏi:
– Tam đại con gà là nghĩa ra làm sao?
Thế này nhé! Dủ dỉ là chị con công, con công là ông con gà.

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Vì vẽ nhiều nên Hoạ sĩ bị đau mắt nặng và fải đến Bác sĩ nhãn khoa để chữa trị. Sau một vài tháng chữa Hoạ sĩ đã khỏi bệnh, vô cùng biết ơn người thầy thuốc đã tận tâm ngày đêm cứu chữa cho mình nên Hoạ sĩ ngỏ ý vẽ tặng Bác sĩ một bức tranh… Vậy là bức tranh một con mắt to , sáng long lanh …nói chung là rất đẹp được vẽ lên bức tường phòng khách nhà ông Bác sỹ. Bác sỹ mời mọi người đến xem, và hỏi Bác sỹ có cảm nghĩ
Hai người Đàn ông trong hành lang phòng khám. Ông già hơn trông rất có vẻ bồn chồn. Người kia hỏi thăm : - Trông bác rất lo lắng, chắc bị bệnh tình gì nặng lắm? - Tôi đến để thử máu. - Thế ư? không biết người ta sẽ làm gì khi thử máu nhỉ? - Để thử máu, họ sẽ cắt tay tôi. Ôi, mới nghĩ đã rùng cả mình! Nghe vậy, anh chàng kia mặt xám ngoét, cứ thọc tay vào túi quần rồi run bắn lên. Ông thử máu hỏi - Anh làm sao thế? Sao
Ngày xửa ngày xưa có 1 gia đình nọ sống với nhau rất hạnh phúc. Người chồng tên là Bao công, còn người vợ tên là Bạch Tuyết. Họ sinh hạ được 1 bé gái ” Đầu thì đen, thân thì trắng , chân tay thì lắng quắng ” liền đặt tên là Lọ Lem ( người em của Lọ Mọ, gần họ với X.. Lọ ). Vào một ngày mát mẻ mùa thu, ngoài trời chỉ có 35 độ, người mẹ là Bạch Tuyết đang lẩn thẩn đi dạo trong vườn thì bất cẩn bị 1 chiếc lá rụng
Một đại hiệp lỡ chân sa xuống giếng ,may mắn tìm được một quyển bí kíp tên là: “Uất ức thần chưởng” , hí hửng mở ra xem . Trang đầu tiên của khẩu quyết ghi:”muốn học võ công này thì phải tự thiến trước” . Không do dự , đại hiệp rút kiếm ra . Xoẹt , xoẹt!!! Xong đâu đấy chàng giở tiếp trang thứ hai ,thì thấy một dòng chữ nhỏ ghi: “KHÔNG THIẾN CŨNG KHÔNG SAO” Đại hiệp liền hộc máu mà chết . Uất ức thần chưởng quả là danh bất hư truyền!!!

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *