Tâm tình trai xây dựng

Anh nghĩ về em như một phương trình. Một hằng số không thể nào hiểu được.

Em là một đường cong không định trước.
Mà anh là tiệm cận theo sau.
Nhớ khi nào ta nắm tay nhau.
Là giao tuyến cuộc đời biên mặt chính.
Là cốt liệu cho tình yêu kết dính.
Suốt cuộc đời ta chịu lực cùng nhau.
Em là bí mật dưới tầng sâu.
Mà địa chất công trình anh không biết được.
Ai phân tích được thành phần hóa học.
Mà khi anh đặt tải trọng bất kỳ.
Em biến dạng quá nhiều không cho phép.
Em khó hiểu như bài cơ học đất.
Mà vững vàng như kết cấu không gian.
Anh với em liên kết bởi mối hàn.
Ứng lực chính sinh ra từ mặt cắt.
Để vững vàng ta phải đặt cốt xiên.
Em khó hiểu như đồ án đầu tiên.
Mà lý thuyết đàn hồi anh không tính được.
Mà bài toán đàn hồi thì em biết.
Khó hơn nhiều với kết cấu bê tông.
Khi nhìn em, em có biết không.
Em như một sênô bằng thép.
Một panel chữ U tuyệt đẹp.
Một mái vòm yên ngựa có dây treo.
Em đi rồi anh vẫn đứng trông theo.
Một cần cẩu tự hành bánh xích.
Em huyền ảo như công trình dưới nước.
Những đường cong (ống) không thể nào thiếu được.
Suốt cuộc đời anh biết tìm đâu.
Và khi anh lặn lội dưới tầng sâu.
Tìm độ lớn cho delta tình cảm.
Thì em hỡi bây giờ em có dám.
Gắn với đời bằng liên kết hàn không.
Nếu em bằng lòng thì liên kết bulông
Nội lực lớn nhưng giản đơn tính toán.
Nào em biết rằng qua năm tháng.
Em vẫn là dòng điện hình sin.

Với tình yêu cần phải có niềm tin.
Tiến độ thi công em luôn giữ vững.
Quĩ tiền lương em chẳng hề nao núng.
Vào giá thành đưa tính toán không sai.
Em đang ngồi tình tự với ai.
Anh mộc mạc bởi vì anh là gỗ.
Thời đại thép bê tông không thể bỏ.
Kết cấu công trình vẫn cần gỗ em ơi!
Và khi anh nói chuyện xa xôi.
Anh nghĩ về em như tòa nhà lắp ghép.
Có mái vòm vỏ mỏng không gian.
Em đừng lo khi chịu lực xô ngang.
Anh sẽ đến bên em làm thanh căng hay gối tựa.
Dù tải trọng đứng yên hay di động.
Cũng không thể nào phá được đâu em.

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Anh chàng kia tính khờ. Biết thế nên trước khi anh ta đi làm rể, mẹ anh ta đã đinh ninh dặn dò: - Thấy bố vợ làm gì thì con phải làm theo, chớ đừng hếch mắt lên mà nhìn, người ta cười cho, nghe không? Nhớ lời mẹ dặn, một hôm bố vợ đang cuốc đất, anh ta chạy lại đỡ lấy cuốc nói: - Thầy để con làm cho. Ông bố vợ vui vẻ trao cuốc cho, rồi đi trồng chuối. Thấy thế, anh ta lại chạy theo và bảo để đó anh làm cho. Lần này
Thầy đồ nọ vốn tính tham ăn, một hôm được người bạn mời đi dự tiệc thầy mới cho cậu học trò theo hầu Ðến nơi, thầy ngồi vào cỗ, bảo học trò đứng bên cạnh. Trông thấy trong mâm cỗ còn nhiều bánh trái, bụng no nhưng thầy lại muốn bỏ túi mấy chiếc. Sợ người chung quang nom thấy thì mất thể diện, thầy mới cầm bánh thản nhiên đưa cho học trò, bảo: - Này, con cầm lấy! Vừa đưa, thầy vừa nháy ra hiệu bảo cất mang về cho thầy. Cậu học trò không hiểu được
Truyện sưu tầm, chúc các bạn đọc truyện vui vẻ! Đang mùa phát đất, mà nước đầy ắp cánh đồng. Cái năm gì thiệt kỳ cục! Nước Sông Đốc màu ngà dâng lên, nước U Minh đen cuộn tràn xuống. Gió nam thổi hù hù. Trên ruộng mà sóng bủa ba đào. Chuột bọ, rắn rít hết chỗ dựa, trôi tấp vào các ngọn cây đeo có đùm. Nước U Minh đỏ thẫm như nước trà, chảy ngập tới đâu thì cây cỏ èo ọp tới đó. Lợi dụng lúc này phát đất là tốt nhất. Bữa đó tui vác
Có cậu kia tên là Joe, cực kỳ lười, suốt người anh ta hết ngồi ghế bành lại nằm ì trên đi văng. Một hôm, vào lúc cuối buổi chiều, anh ta lại gần cửa sổ nhìn ra đường và ngáp đến sái cả quai hàm. Vợ Joe trông thấy liền bảo: - Sắp ăn tối rồi. Nhân thể anh đang há mồm, anh gọi luôn các con vào ăn đi.

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *