Tật nói lắp

Một người đàn ông mắc tật nói lắp. Anh ta đi khám bệnh tại rất nhiều phòng mạch nhưng không bác sĩ nào tìm ra được nguyên nhân chứ chưa nói tới chữa dứt được căn bệnh.
Cuối cùng, một bác sĩ nói với anh ta:
– Tôi cho rằng đã tìm được nguyên nhân khiến anh nói lắp.
Người bệnh hỏi lại:
– T…ô…ô…i…i c…ó…ó… vấ… ấ…ấ…n đ…ề…ề… gì…ì…ì… th…ế?
Bác sĩ đáp:
– “Cái đó” của anh rất, rất lớn. Trọng lượng của nó tạo nên một sức căng cho thanh đới, khiến anh bị nói lắp. Giải pháp duy nhất là thực hiện một cuộc phẫu thuật cấy ghép bộ phận này.
Người bệnh đã chán ngấy chứng nói lắp nên anh ta chấp nhận ngay không chút đắn đo. Cuộc phẫu thuật diễn ra thành công và anh chàng trở nên nói năng lưu loát như chưa từng mắc bệnh nói lắp bao giờ.
Lúc đầu, anh chàng cảm thấy rất vui sướng nhưng chẳng bao lâu sau, anh bắt đầu nhớ món “bảo vật” vĩ đại của mình, nhớ đến tình cảm mà bạn tình dành cho nó. Cuối cùng, không chịu đựng được nữa, anh ta trở lại chỗ bác sĩ và khẩn khoản đề nghị:
– Bác sĩ! tôi rất biết ơn ông đã cho tôi cơ hội được nói năng trôi chảy, nhưng tôi nhớ “cái đó” của tôi quá. Ông làm ơn tìm lại người đã hiến tặng và bảo với người đó rằng tôi muốn đổi lại.
Bác sĩ lắc đầu đáp:
– Đ…ó…ó… l…à…à…à… đ…ì…ề…ề……u kh…ô…ô…ng th…ể…ể…ể đư…ợ…ợ…ợc!

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Chàng trai muốn tán tỉnh co cái nọ trên mạng, mới lân la làm quen: “Lâu lắm ko gặp e Trà nhỉ?”. - Nhầm rồi anh ơi, em không phải tên Trà. - À, cái bàn phím của anh nó kẹt quá, gõ Trâm mà nhầm, xin lỗi em nhé. - Em không phải Trà hay Trâm gì đâu. Anh quen nhiều quá nên lẫn lộn hết cả rồi à? - Anh đùa tí xíu thôi mà, Trang em, em thật là hài hước. - Vâng, lần này thì đúng rồi ạ. Thế anh là ai thế? - Là người
Cầm con điện trở nhớ tới em. Đỏ, tím, da cam, ôi nét duyên huyền diệu! Điện trở của em chắc phải lên vài triệu. Bởi nhọc nhằn anh mới được gặp em. Cảm ơn ông tơ xin thanks bà nguyệt. Đã xe duyên cho đôi lứa hợp thành. Đã cho anh dòng điện nguồn khá lớn. Vượt qua trường điện trở của em. Và tình yêu đến anh mới biết em là con “tụ”. Mỗi lúc giận hờn em phóng xuống phóng lên. Anh rất sợ mỗi lúc em quá ghen. Dòng điện quá lớn thế rồi em nổ
Trong giờ học cô giáo giảng bài về con cò và con gấu. Để mở đầu cô giáo hỏi học sinh: “Cô hỏi cả lớp con gì biết bay nè!”. Mọi cánh tay đều giơ lên trong đó có Vova là giơ cao nhất và chưa đợi cô mời cu cậu đã đứng phắt lên trả lời: - Thưa cô là con chim ạ. Không đúng ý cô, cô hơi bực: - Em nghĩ vậy nhưng cô nghĩ khác, cô nghĩ đó là con cò. Vậy các em cho cô biết con gì sống trong rừng có lông lá đầy
Trai Xây Dựng khi đã yêu em nhé. Vững một lòng như cốt thép bê tông. Đời Xây Dựng đâu chỉ vôi với vữa. Lấy bức tường làm điểm tựa tình yêu. Dẫu thời gian có phủ bụi xanh rêu. Vẫn mỉm cười: Hoa tình yêu đấy chứ! Đời Xây Dựng đâu chỉ quẩn quanh theo con chữ. Thả hồn mình theo gió nhẹ chơi vơi. Hòa lòng mình với dữ dội biển khơi. Tắm bóng mình dưới bóng chiều lặng lẽ. Đời Xây Dựng nhịp căng đầy sức trẻ. Hướng tới tương lai uống nước cội nguồn. Vững bước

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *