Teen sành điệu đi sắm tết

Một hôm, teen sành điệu vào siêu thị mua sắm. Muốn thể hiện sự hiểu biết của minh Cô tiến tới quầy tính tiền và nói bằng giọng rất hiểu biết:
– Này, loại ớt Jalapeno giá bao nhiêu?
– Thưa cô, cô muốn hỏi loại cô đang cầm trên tay? – Nhân viên siêu thị hỏi.
Nghĩ rằng nhân viên siêu thị giễu cợt cách phát âm của mình, teen cáu:
– Nghe này, tôi có thể phát âm theo kiểu nào tôi thích nhé. Cô có cần tôi nói tên khoa học của loài ớt này để hiểu biết thêm không?
– Vâng! Nhưng thưa cô, nhân viên siêu thị vẫn nhã nhặn, thứ trái cô cầm trên tay là trái… cà chua mà.

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Quan tòa nói với bị cáo: - Tại sao anh không mang nộp ngay chiếc bóp mà anh cho là đã nhặt được? - Tôi có mang nộp đấy chứ, nhưng lúc đó trong đồn cảnh sát chẳng có người nào. - Vậy sao hôm sau anh không quay lại? - Vì hôm sau trong bóp lại chẳng còn đồng nào.
Hai vợ chồng nói chuyện với nhau: - Ông có biết trong rượu có cồn không mà ngày nào cũng uống vậy? Trong khi lại còn bị viêm loét dạ dày nữa. - Biết rồi! Nhưng tôi hỏi bà, khi có vết thương, để tránh nhiễm trùng người ta phải rửa vết thương hằng ngày bằng cồn hay ôxy già đúng không? - Đúng! Thì sao? - Thì tôi không uống được ôxy già nên hằng ngày phải uống rượu có cồn để rửa vết loét dạ dày, tránh nhiễm trùng chứ sao! - !!!
Chị đang giảng bài hình học cho Lan, thấy Lan vẽ hình tròn không đúng, chị hỏi Lan: - Lan vẽ hình vậy ko được. Thế đường kính đâu ?! - Dạ…, đường kính mẹ để trong tủ sau bếp ạ!
Ônôrê Đơ Ban-dăc rất thích bói chữ. Ông vẫn tự cho mình có tài về khoản này. Một hôm, một bà cụ đưa cho ông xem một cuốn vở đã cũ và nhờ ông đoán giúp tính tình, số phận của cậu học trò đó. Ônôrê Đơ Ban-dăc chăm chú xem cuốn vở, lật đi lật lại hồi lâu rồi nhận xét: - Xin lỗi bà, dầu điều này có làm bà phiền lòng, tôi cũng buộc phải nói thẳng ra rằng, đứa bé này cẩu thả, đần độn. Sau này may mắn lắm nó cũng chỉ làm nổi một

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *