Tên nhà giàu bị chơi khăm

ĐỌc xong cho ý kiên nha cả nhà !!!
Tại vùng nọ có tên nhà giàu lúc nào cũng vênh vang tự đắc cho là trong thiên hạ không ai lắm của, thông minh bằng mình. Một hôm nhà nó có giỗ, những khách được mời lại phỉnh phờ thêm làm hắn càng kiêu hãnh. Ðể chứng thực điều đó trước mọi người đang ăn uống, hắn cho đầy tớ đi gọi một người nghèo nhất trong làng đến bảo:
– Nhà ngươi hãy kể cho ta nghe một chuyện gì mà ta cho là nói khoác, ta sẽ cho nhà ngươi nửa gia sản và gả con gái cho, Bằng không, nhà ngươi phải đi ở không công cho ta suốt đời.
Anh nhà nghèo đứng nghĩ một lúc rồi xin kể : “Có một cái nhà tranh bị cháy, chỉ cháy rui mà không cháy tranh”. Mọi người cho đó là chuyện nói khoác, nhưng tên nhà giàu bảo :”Khoác lác gì, cố Bợ thường làm được chuyện ấy”.
Anh xin kể chuyện thứ hai :”Chắc ông đây cũng như bà con đều biết vợ tôi chết cách đây đã hai năm. Năm qua, hai con tôi cũng chết. Hôm vừa rồi vợ tôi sống lại về thăm tôi và bảo tôi, nếu thong thả thì đi thăm hai con. Tôi đi ngay, Vợ tôi liền chắp cho tôi đôi cánh và bảo tôi bay đi. Tôi bay lên trời. Ðiều kì lạ là tôi thấy hai con tôi đều mạnh khoẻ và giàu sang…”.
Nghe đến đây, tên nhà giàu chen lời vào, hỏi:
– Thế anh có gặp cha ta không ? Chắc cha ta cũng sống nhàn hạ lắm nhỉ ?
Anh nhà nghèo vẫn thủng thẳng kể tiếp: “Vợ tôi bảo tôi hãy ở đây vài ngày với vợ con. Vừa lúc đó ông thân sinh của ông chạy ra. Ông thân sinh của ông thong thả lắm, chỉ làm công việc giặt giũ quần áo cho vợ con tôi thôi”.
Tên nhà giàu nghe đến đây giận tím mặt:
– Ðồ lếu láo, thằng nói khoác !
Nhưng quát xong hắn biết là dại mồm, song biết nói sao, đành phải chia đôi gia tài và gả con gái cho anh nhà nghèo
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!!!!

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Nỗi oan này của người nông dân phải làm sao đây. Một người nông dân vừa uống từng hớp rượu lớn vừa kể với bạn: - Tôi có một nỗi oan không thể nào thanh minh được. Giờ đây cô vợ tôi coi tôi như một kẻ bệnh hoạn, súc sinh. Một kẻ khốn nạn nhất mà cô ấy từng gặp. - Sao anh nặng lời thế! – Người bạn an ủi – Hãy kể đầu đuôi cho tôi nghe nào? - Chả là thế này, hôm ấy tôi đang vắt sữa cho con bò cái to nhất, tự dưng
Đọc xong cho ý kiến nha các bạn, chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!:D Phái đoàn chị em hậu phương đi thăm các thương bệnh binh ở quân y viện. Khi đến bên giường bệnh, cô gái xinh đẹp nhất trong đoàn ân cần hỏi: “Nhiệm vụ của anh là gì vậy?” - Giao liên. - Vậy thì em hôn lên “đôi hài vạn dặm” của anh. Nói xong, cô hôn lên bàn chân của anh lính. Tiếp đó, cô tiến đến giường bên cạnh và hỏi: - Còn anh? - Sĩ quan tham mưu. - Ôi, cho em
Hai người bạn lâu ngày gặp lại, rủ nhau làm ly cà phê để trò chuyện. Như mọi lần, một anh gọi: “Cho 2 ly cà phê đá và nửa gói thuốc lá!”. - Sao mày kêu thuốc nhiều thế? - Tao với mày nửa gói ăn thua gì. - À, tao quên nói với mày dạo này tao bỏ hút thuốc rồi. - Thế à, sao mày lại bỏ thế? - Tại đang mệt nên không hút. - Thế mày bỏ được bao lâu rồi? - Chắc cũng phải đến năm rưỡi. - Lâu thế cơ à, tao nhớ
Tại sở chỉ huy, chuông điện thoại vang lên, vị sĩ quan trực chỉ huy nhấc máy: “Alô, Tao nghe, xin lỗi ai đầu dây?”. Đầu dây bên kia: - Cậu nào nghe máy, cho tôi gặp cán bộ trực chỉ huy. - Vâng, Tao đây. - Hỗn láo quá. Đầu bên kia dập máy. Một lúc sau chuông lại đổ: - A lô Tao xin nghe. - Tao là đứa nào? - A lô tôi là đại tá Đặng Đình Tao! Đầu dây bên kia: - A lô em xin lỗi thủ trưởng.

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *