Thơ vui về bóng đá VN

Độc giả [u]Thế Duy[/u] chia sẻ những vần thơ sưu tầm được trên mạng xung quanh các vấn đề của liên đoàn bóng đá VN VFF mấy ngày qua.

Bây giờ Mận mới hỏi Đào.
Vấn đề trách nhiệm thế nào cho xong?
Dư luận như mớ bòng bong.
Nhiều bài đả kích tôi lòng bất an.
Mận hỏi thì Đào mới can.
Việc gì lo sợ như ngan trong chuồng.
Quan tâm gì đám fan cuồng.
Lần nào thất bại cũng buông lắm lời.
Thắng thua chuyện ấy thường thôi.
Phải có kinh nghiệm để rồi rút ra…
Đào ơi Mận vốn lo xa.
Lần này có vẻ như là hơi căng.
Bây giờ thôi thế chi bằng.
Nộp đơn từ chức lằng nhằng xem sao.
Mời hết đại biểu ta vào.
Cùng nhau phủ quyết hô hào giữ nguyên.
Ô kê Đào nhất trí liền.
Cái này diệu kế tất nhiên bằng lòng.
Nhưng mà chuyện vẫn chưa xong.
Ta cần một cái bình phong bên ngoài.
Quanh đi quẩn lại chẳng ai.
Thôi thì Gô- “ếch” có tài gì đâu?
Ngày mai đưa ổng lên đầu.
Truyền thông báo chí họ “bâu” thằng này.
Mận với Đào lại rảnh tay…
Vi vu công tác vài ngày xả hơi.

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Một phụ nữ Mỹ ngồi trước vị linh mục:Trong phòng xưng tội: - Thưa cha, chồng con vừa qua đời đêm qua. Con có lỗi với anh ấy. - Chúa tha tội cho con! Hãy chuộc lại lỗi lầm bằng cách thực hiện mong ước cuối cùng của người đã khuất. Thế trước khi qua đời anh ta có cầu xin điều gì không? - Dạ, khó nói lắm! - Con cứ nói! Đó là những nguyện ước thiêng liêng. - Anh ta nan nỉ con: "Em đừng bắn! Hãy cho anh một cơ hội cuối cùng!" -!!!!
Có cụ đồ từ quê lên thành phố thăm con, khi đi đến ngã tư thì mắc liền tim góc khuất để "giải sầu", thấy trên tường có hàng chữ “Cấm không được đái đây”, cụ toan thôi. Nhưng thấy còn một dòng dưới: L’interdit à pisser, cụ lẩm bẩm: chắc chỉ cấm người Tây…, nói rồi, cụ vén quần. Bất ngờ tên cu-lít tới. Hắn chộp ngay ngực cụ: - Mù hay sao không đọc được tiếng Việt à? - Có chứ! – Cụ đồ bình thản đáp, rồi cụ giơ tay chỉ từng chữ từ phải qua trái
Tóc Dài vội vã chạy đến quán kem gọi Kẹp Nơ. - Tóc Dài: Ê , Trâm, em bạn vừa té trên cây ổi đấy! - Kẹp Nơ (cuống quýt): Thế cây ổi ở cạnh vườn hoa hay ở mảnh đất trống ? - Tóc Dài: Thì cây ổi ở mảnh đất trống - Kẹp Nơ (thở phào): Thế thì may quá , nó ko làm gãy cây hoa hồng của tớ! - Tóc Dài:(ngất ngay lập tức)
đây là câu chuyện vui mà mình được người bạn kể lại: Gia đình nọ có bà mẹ ghê gớm, áp đặt lên cậu con trai từ chuyện học hành tới tình cảm riêng tư. Tức nước thì vỡ bờ, một hôm giữa bữa ăn, cậu buông đũa đứng dậy: - Con không thể chịu nổi mẹ nữa, con sẽ ra đi. Ông bố thấy thế vội lớn tiếng: - Thằng kia.... - Bố đừng cản con! - Không. Cho tao theo với.

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *