Thư tỉnh tò

Em Linh yêu quý! Dạo này em có còn mộng mơ như hồi chúng mình mới quen nhau không. Anh biết rằng Thy của anh cũng mộng mơ lắm. Anh từng nhớ em đã có những khoảng khắc tuyệt vời khi ngồi bên máy tính và khi nhũng giọt mưa bắt đầu rơi rơi bên cửa sổ, những giọt nước mưa lăn trên khuôn mặt dịu hiền của em trông thật xốn xang lòng , như những con mắt của tình yêu lăn tăn và đẹp diệu kì . Nói đến mắt anh lại Linh rất có một đại dương màu tím thật là thơ mộng và dễ thương phải không em . Anh ước sao mình cũng luôn có được một cặp mắt thơ mộng màu tim tím ấy để hoà cùng với tình yêu của em.
Thy biết không , anh đã nhiều lần mơ đến em ngay trong lúc bận bịu với công việc của mình . Vã đã có lần anh viết nhầm tên của em thay vì nàng juliet kiều diễm trong những thiên tình kịch của đại danh hào Seakspear đó . Điều đấy chứng tỏ được tấm lòng của anh chưa . Dù em có nói thế nào thì anh vẫn thấy mình thật không xứng đáng trong tình yêu , anh vẫn thấy mình phải làm nhiều điều hơn nữa, vì em đó!

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
truyện cười dân gian: Có anh chồng kia rất ham ăn. Một hôm, hai vợ chồng đậu ghe ở gần bìa rừng, luộc một con gà cùng ăn. Ăn được vài miếng, nghe chị vợ xởi lởi: - Con gà béo quá, hén mình! Chồng vừa nhồm nhoàm nhai vừa quay sang mắng vợ: - Đang đậu gần rừng mà nói “béo, béo”, bộ hổng sợ cọp nó ra sao? Chống ghe ra! Chị vợ lui cui lấy sào làm theo lời chồng. Còn anh chồng vẫn nghiến ngấu ăn, hết miếng này đến miếng khác. Vừa ngồi xuống mâm,
Anh chàng kia hai vợ, tối đến phải ngủ với vợ cả trong phòng, còn vợ bé phải ngủ nhà ngoài Một đêm, trời đã về khuya, cô vợ bé hát: Ðêm khuya, gió lặng sóng yên, Lái kia có muốn, ghé thuyền sang chơi. Anh chồng muốn ra với vợ bé nhưng bị vợ cả ôm giữ, mới đáp rằng: Muốn sang bên ấy cho vui, Mắc đồn lính gác khó xuôi được đò. Nghe thấy vậy, chị vợ cả liền hát: Sông kia ai cấm mà lo, Muốn xuôi thì nộp thuế đò rồi xuôi. Cô vợ bé
truyện hay sưu tầm: Đứng sau hè thấy khói lên trong hậu đất, tui lẩm bẩm như vậy rồi bỏ vô nhà. Mới bưng chén trà lên hớp một ngụm, thì thằng Sáu hào hển chạy qua kêu: - Bác Ba ơi, ai đốt cháy Lung Tràm, rùa bò qua hậu đất bác lểnh nghểnh. Hai bác cháu mình ra dí bắt ít con, chiều rang muối nhậu lai rai chơi! Nghe nói nhậu rùa rang muối, tui chép nước miếng, lật đật với cái bao bố tời rồi dông theo thằng Sáu liền. Rồi bác cháu tui vừa ra
Anh ngư dân mới đánh cá xong đem ra chợ bán liền, gặp nhà sư hỏi: - Ngày nào ngươi cũng sát sinh, tội nặng lắm! Ðể nhà chùa làm lễ sám hối cho, có bằng lòng không? Người đánh cá hỏi: – Sám hối thì phải thế nào? Sư bảo: – Bán rẻ cá cho nhà chùa để nhà chùa phóng sinh, thả xuống ao. Người đánh cá nói: - Vâng! Nhưng xin nhà chùa cho mỗi con năm tiền, chứ kém không được. Sư nói: - Nam mô phật! Sao đắt thế! Xưa nay nhà chùa vẫn mua

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *