Thương binh Từ Hải

Trong giờ ăn, giáo viên hỏi học sinh:
– Chị hãy cho nhận xét về nhân vật Từ Hải trong truyện Kiều của Nguyễn Du?
– Thưa giáo sư. Nữ sinh viên A trả lời
– Từ Hải là một thương binh ạ!
– Sao lại thế? – Giáo sư ngạc nhiên hỏi.
– Dạ thưa… chả là Nguyễn Du viết về Từ Hải: “Một tay gây dựng cơ đồ…”!
– !!!!

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Anh chàng kia tính khờ. Biết thế nên trước khi anh ta đi làm rể, mẹ anh ta đã đinh ninh dặn dò: - Thấy bố vợ làm gì thì con phải làm theo, chớ đừng hếch mắt lên mà nhìn, người ta cười cho, nghe không? Nhớ lời mẹ dặn, một hôm bố vợ đang cuốc đất, anh ta chạy lại đỡ lấy cuốc nói: - Thầy để con làm cho. Ông bố vợ vui vẻ trao cuốc cho, rồi đi trồng chuối. Thấy thế, anh ta lại chạy theo và bảo để đó anh làm cho. Lần này
Thầy đồ nọ vốn tính tham ăn, một hôm được người bạn mời đi dự tiệc thầy mới cho cậu học trò theo hầu Ðến nơi, thầy ngồi vào cỗ, bảo học trò đứng bên cạnh. Trông thấy trong mâm cỗ còn nhiều bánh trái, bụng no nhưng thầy lại muốn bỏ túi mấy chiếc. Sợ người chung quang nom thấy thì mất thể diện, thầy mới cầm bánh thản nhiên đưa cho học trò, bảo: - Này, con cầm lấy! Vừa đưa, thầy vừa nháy ra hiệu bảo cất mang về cho thầy. Cậu học trò không hiểu được
Truyện sưu tầm, chúc các bạn đọc truyện vui vẻ! Đang mùa phát đất, mà nước đầy ắp cánh đồng. Cái năm gì thiệt kỳ cục! Nước Sông Đốc màu ngà dâng lên, nước U Minh đen cuộn tràn xuống. Gió nam thổi hù hù. Trên ruộng mà sóng bủa ba đào. Chuột bọ, rắn rít hết chỗ dựa, trôi tấp vào các ngọn cây đeo có đùm. Nước U Minh đỏ thẫm như nước trà, chảy ngập tới đâu thì cây cỏ èo ọp tới đó. Lợi dụng lúc này phát đất là tốt nhất. Bữa đó tui vác
Có cậu kia tên là Joe, cực kỳ lười, suốt người anh ta hết ngồi ghế bành lại nằm ì trên đi văng. Một hôm, vào lúc cuối buổi chiều, anh ta lại gần cửa sổ nhìn ra đường và ngáp đến sái cả quai hàm. Vợ Joe trông thấy liền bảo: - Sắp ăn tối rồi. Nhân thể anh đang há mồm, anh gọi luôn các con vào ăn đi.

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *