Thương trẻ mồ côi

Ban giám khảo đặt câu hỏi cho hoa khôi rong một cuộc thi nữ sinh thanh lịch :
– Giả sử khi có yêu cầu làm việc có ích cho thiếu nhi thì em sẽ làm gì?
– Dạ em sẽ đi xóa mù chữ hoặc tới những trường trẻ em mồ côi khuyết tật để tặng quà, hát cho mấy bé nghe. Có điều …
– Điều gì?
– Dạ, có điều phải có ai trông chừng em của em. Cái lũ trời đánh nhà em nó quậy lắm…

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Cô dâu sắp cưới bụng to. Bởi vì một nỗi là do tham tiền. Từ bỏ quê quán mẹ hiền. Đi lên thành phố đổi đời cho nhanh. Chẳng may gặp gã sở khanh. Chỉ sau một chuyến tàu nhanh dính hàng. Từ bỏ thành phố về làng. Mong sao tìm được một chàng thế chân. May sao gặp chàng trai tân. Chuyên phục các chị lỡ xuân lỡ thì. Gặp kẻ đổ vỏ còn chi. Trai tân dính bẫy lỡ thì tránh sao. Ông trời sắp đặt trên cao. Tầm ngưu, tầm mã quyện vào với nhau
Cô con gái lớn e lệ thổ lộ với bố: “Con đã trót dại có bầu với giám đốc rồi”. Ông bố nổi giận đùng đùng, đến tìm ngay sếp của con để phân bày phải trái. - Tôi không hề chối bỏ trách nhiệm – Ông giám đốc nói – Nếu em sanh con trai, tôi bồi dưỡng 100 ngàn đô la, nếu sanh con gái, tôi bồi dưỡng 50 ngàn đô la. Sự giận dữ của ông bố đã tan như mây khói, ông xuống giọng nhỏ nhẹ: - Nếu không may em nó bị sẩy, anh có
Trên đồng cạn duới đồng sâu. Thuỷ điện xả lũ thì đâu cũng tràn. Trăm năm bia đá cũng mòn. Ngàn năm Bia Mực ta còn zô zô. Trời mưa bong bóng phập phồng. Nhìn mưa nàng nhớ cháo lòng tiết canh. Ước gì giờ được gặp anh. Thế nào cũng được rủ ăn cháo lòng. Ta về ta tắm ao ta. Ao nhà có đục sang nhà kế bên. Ra đường sợ nhất công nông. Về nhà sợ nhất vợ không mặc gì.
Thuở trần gian đến mùa đám cưới. Mồ hôi tuôn như tưới ruộng dưa. Cả tuần, không sáng thì trưa. Thế nào cũng có thiệp đưa đến mời. Nào bạn bè từ hồi “nối khố”. Đường lại xa, cách trở đò giang. Nào thêm đồng nghiệp cơ quan. Bà con, lối xóm, họ hàng thông gia… Nói “không sao” thì là nói dóc. Thiệp cả chồng, phát khóc thiệp ơi! Mỗi tuần đi sáu thiệp mời. E rằng cái ông mặt trời cũng… xanh. Lương còm cõi, để dành đong gạo. Tiền cho con phụ đạo, học thêm. Ngờ đâu

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *