Tiền múa Chúa cười

Truyện này mình sưu tầm cho các bạn đọc đỡ buồn.
Nhà Quỳnh nghèo lắm. Một lần ghé qua đền thờ bà Chúa Liễu, thấy nơi khám có nhiều tiền do khách thập phương cúng đặt ở trên mâm, Quỳnh nảy ra ý muốn vay. Cậu vừa gieo tiền xin âm dương vừa khấn:
– Độ rày, em túng quẫn, chị lại để tiền không. Xin chị cho em vay, làm ăn khá em chẳng quên ơn chị. Nếu cho vay một phần tư, xin khiến hai đồng đều sấp; nếu cho vay một phần ba, xin cho hai đồng đều ngửa, còn cho vay một nửa, xin sấp ngửa bằng nhau.
Theo kiểu cách ấy, thì đằng nào Quỳnh cũng vay được cả, mà ý bà Chúa Liễu vốn không thích tính Quỳnh, chẳng muốn cho vay, bèn làm cho cả hai đồng tiền quay tít không ngừng.
Thấy vậy, Quỳnh reo lên:
– A, tiền múa, Chúa cười! Chị thương em nghèo nên cho em vay cả. Xin đa tạ chị!
Nói đoạn, Quỳnh trút hết tiền vào bao, buộc lại rồi ra về. Mắc mưu Quỳnh, bà Chúa phen này coi như mất trắng.

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Có anh chàng vừa có vợ lại vừa có bồ ở cùng cơ quan. Một lần đi nghỉ mát , vì có vợ đi cùng thành thử anh ta không thể sang gặp cô bồ được. Còn cô bồ cũng cảm thấy cô đơn, buồn tình rồi hát: Thuyền ơi có nhớ bến chăng Bến thì một dạ khăng khăng đợi thuyền. Anh chàng nghe thấy cũng hát vọng sang giãi bày: Thuyền đây đã dựng cột buồm Ngặt vì một nỗi đồn tuần bên sông! Cô bồ hiểu ý nhưng muốn mách nước, liền hát: Đồn tuần thì mặc
Hai người bạn gặp nhau. “Xem ra anh có vẻ không vui, anh sao thế?” B: “Tôi và vợ cãi nhau to. Cô ấy thề không nói chuyện với tôi suốt một tuần.” A: “Vậy thì đâu đến nổi nào, anh được yên ổn suốt một tuần cơ mà.” B: “Thế nhưng hôm nay là ngày cuối của tuần đó!”
Sau tiệc cưới, cô dâu chú rể động phòng hoa chúc rồi lăn ra ngủ. Nửa đêm, chú rể chợt bừng tỉnh vì tiếng cô dâu cười ha hả. Chú rể hơi khó chịu nhưng vẫn gắng dịu giọng hỏi : - Có chuyện gì mà em cười vui thế? - Em nhớ lời mẹ em hồi xưa. Cô dâu nói: - Bà nói gì vậy em? - Mẹ em thường bảo: ” Xấu gái lại vô duyên như mày thì có chó nó lấy!”
Lúc này anh chỉ mún nhìn thẳng vào mắt em… , dắt em vào phòng… , đóng cửa… , tắt đèn… , để em xuống giường… , trùm mền lại… , khoe với em cái ….. đồng hồ dạ quang má anh mới mua cho anh

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *