Tình ngay lý gian

Nỗi oan này của người nông dân phải làm sao đây.
Một người nông dân vừa uống từng hớp rượu lớn vừa kể với bạn:
– Tôi có một nỗi oan không thể nào thanh minh được. Giờ đây cô vợ tôi coi tôi như một kẻ bệnh hoạn, súc sinh. Một kẻ khốn nạn nhất mà cô ấy từng gặp.
– Sao anh nặng lời thế! – Người bạn an ủi – Hãy kể đầu đuôi cho tôi nghe nào?
– Chả là thế này, hôm ấy tôi đang vắt sữa cho con bò cái to nhất, tự dưng nó cứ quật cái đuôi lung tung làm đổ thùng sữa mấy lần.
– Chỉ vì đổ tý sữa mà vợ anh…
– Ồ không! Lúc đó tôi không có sợi dây nào, thế là tôi bèn cởi thắt lưng ra và buộc đuôi con bò lên nóc chuồng. Do không còn thắt lưng, cái quần của tôi tụt xuống thì đúng lúc vợ tôi bước vào. Tôi không thể nào giải thích nổi…
– Cũng… khó thật!!!

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Sáng mùng Một Tết, anh nhân viên hãng rượu nọ mang biếu “bố vợ tương lai” một chai ông già chống gậy nắp đen. Anh ta cung kính nói: - Thưa bác, nhân dịp năm mới, con xin biếu bác một chai rượu để dùng trong những ngày xuân. “Bố vợ tương lai” thong thả hỏi lại: - Thế sau những ngày xuân, thì tôi không được dùng rượu nữa à?
Hai vợ chồng người chủ trại bị đánh thức bởi tiếng gà gáy sáng. Nằm trên giường, bà vợ nũng nịu bảo với chồng: - Anh có biết anh Giôn hàng xóm nhà mình không? - Biết chứ. Họ dọn đến đây ở đã mấy thàng rồi còn gì. Cả xóm này ai chả biết là lúc nào họ cũng quấn lấy nhau như đôi sam ấy. Dù là ở nhà hay đi bất kỳ đâu. Ai cũng phải ghen với hạnh phúc của họ. Ai cũng mong được như họ. - Vậy, thế anh có biết là mỗi sáng,
Vợ yêu quý của anh! Vậy là ba ngày kể từ khi em rời xa cái tổ ấm của chúng mình để vào thành phố mù sương ấy. Em yêu, ở trong ấy chắc em buồn lắm, bởi lấy đâu ra một chậu quần ao to của bố con anh mỗi sáng cho em “khởi động”. lấy đâu một đống bát đĩa bữa trưa cho em “tăng tốc” và không thể có những căn phòng bề bộn vào cuối ngày cho em “về đích” được. Em yêu, trước hết báo cho em một tin mừng là sức khoẻ của anh
Hai mẹ con đi nhà thờ, vì buổi sáng dậy trễ nên cả hai đều vội vội vàng, bà mẹ đã mặc đầm cho con gái mà quên mặc quần…….. Khi đến nhà thờ bà mẹ bảo con gái cứ đứng ở góc cây ngoài sân để chờ mẹ vào xưng tội rồi cùng về. thế là cô bé leo tót trên ngọn cây ngồi. khi đó Cha đi ra và nhìn từ dưới lên……liền kêu cô bé xuống cho một món quà xinh xinh.về nhà mở ra cô bé thấy đó là chiếc quần…. Cô bé đem chuyện vui

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *