Trả nợ anh lái đò

Quỳnh thường đi đò ngang, khất chịu tiền, lâu quá món nợ tích lại cũng khá nhiều, không trả được. Lúc anh lái đò đến đòi, Quỳnh bảo:
– Ừ, đợi đấy, vài hôm nữa, sẽ trả đầy đủ.
Ở giữa sông có một cồn cát, bỗng xuất hiện một cái nhà nhỏ, lợp lá gồi. Người ta đồn rằng đó là cái lầu yết thơ của Trạng. Thế là mọi người tò mò rủ nhau đi xem. Muốn ra nơi cồn nát, chỉ có con đường đò ngang, mới đầu chỉ lưa thưa ít người. Ra đến nơi họ thấy có một cái biển đề mấy chữ bằng vôi trắng “Cha đứa nào kể với đứa nào”.
Tất nhiên khi về, gặp người khác hỏi thì ai cũng trả lời độc một câu:”Ra mà xem!
Cũng có người tếu tán thêm: “Hay lắm, ra mà xem.
Thế là thiên hạ lũ lượt kéo nhau ra xem “lầu yết thơ của Trạng”, lúc đầu là người trong làng, rồi các làng lân cận, lan ra đến cả tổng. Còn anh lái đò chèo mệt nghĩ, nhưng hả hê với số tiền lớn thu được của khách, cho đến khi người ta biết là bị Quỳnh cho “quả lừa” thì mới vơi khách.
Anh lái đò vãn việc, chợt nhớ món nợ của Quỳnh, mới đến hỏi.
Quỳnh mắng:
– Ai nợ nhà anh? Anh nợ ta thì có. Nhờ mẹo của ta mà anh vớ bở; ta chưa hỏi phần của ta đấy. Thôi ta cứ gửi lại đó mà trừ dần cho tiền đò sau này.
Anh lái đò chợt hiểu, cười sung sướng, rồi cám ơn Quỳnh rối rít.

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Một anh chàng U50 được người nhà chở gấp lên bệnh viện cấp cứu vì một vết thương lõm tròn trên trán. Bác sĩ hỏi: “Vì sao anh bị vết thương này? Chàng trai ngậm ngùi kể: - Câu chuyện bắt đầu từ cách đây 30 năm. Hồi đó, vừa tròn đôi mươi, tôi đi du lịch và nghỉ tại một khách sạn ở Đà Lạt. Cạnh phòng tôi có cô gái rất đẹp, rất dễ thương. Nửa đêm hôm đó, nàng gõ cửa phòng tôi, kêu lạnh quá. Tôi cởi chiếc áo ấm đang mặc cho nàng mượn. Lát
Vợ là mẹ các con ta. Thường kêu bà xã, hiệu là phu nhân. Vợ là tổng hợp: bạn thân Thủ trưởng, bảo mẫu, tình nhân, mẹ hiền. Vợ là ngân khố, kho tiền. Gửi vào nhanh gọn, hơi phiền rút ra. Vợ là biển cả bao la. Đôi khi nổi sóng khiến ta chìm phà. Vợ là âm nhạc, thi ca. Vừa là cô giáo, vừa là luật sư. Cả gan đấu khẩu vợ ư? Cá ươn không muối, chồng hư cãi vờ (vợ). Chồng ơi! Đừng có dại khờ. Không vợ, đố biết cậy nhờ tay ai? Vợ
Tình yêu ta sẽ mãi là số một. Dẫu khai căn mãi mãi chẳng thay lòng. Anh yêu em từ dương vô cực. Tình đôi mình lấp ló góc alpha. Anh yêu em đâu có như người ta. Ghét cực tiểu còn anh yêu cực đại. Thề yêu em yêu trọn đời yêu mãi. Chẳng thể nào phai nhạt đến bằng không. Anh yêu em hơn bác học Poat-sông. Yêu con số hơn cả thân mình nữa. Tình đôi ta chẳng thể nào tan vỡ. Như tiên đề tồn tại mãi em ơi. Tình đôi ta còn mãi đến muôn
Đàn ông giống như công chức nhà nước, dù bạn năn nỉ thế nào thì cũng tìm ra được việc khác quan trọng hơn việc của bạn. Đàn ông giống như cà phê, chỉ thú vị khi đang nóng hổi, đậm đà và khiến bạn thức cả đêm. Đàn ông giống như đại lý kinh doanh, không có lời nào đáng tin cậy. Đàn ông giống như computer, luôn khó hiểu và thường gặp trục trặc với bộ nhớ. Đàn ông giống như tài khoản ngân hàng, chẳng còn chút giá trị gì nếu không còn tiền trong đó. Đàn

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *