Tứ chứng nan y

Xiển làm thuốc. cho nên vua thường vời vào kinh chữa bệnh. Một hôm, vua đang nô đùa cùng bầy cung phi, thì thấy Xiển bước vào. Vua ngạc nhin hỏi có việc gì. Xiển đáp:
– Hạ thần nghe nói Hoàng thượng mắc phải bốn bệnh hiểm nghèo mà sách gọi là “tứ chứng nan y”, nên vội vàng vào thăm Hoàng thượng.
Vua khó chịu nói:
– Thiên hạ ác miệng nói càn như vậy, chứ lâu nay Trẫm vẫn khỏe mạnh, có việc gì đâu! À thế “tứ chứng nan y” là những bệnh gì?
Xiển tâu: – Dạ “tứ chứng nan y” họ nói đó là què, mù, câm điếc.
Vua nổi giận:
– Ðộc ác đến mức ấy là cùng! Trẫm mà biết kẻ nào bịa chuyện phao đồn ra đầu tiên thì Trẫm sẽ cắt lưỡi chứ không tha!
Xiển nói:
– Hạ thần nghe thiên hạ đồn như vậy. Bây giờ mới biết là sai. Nhưng nghĩ cho kỹ, thì lại thấy là có nguyên do cả đấy ạ!
Vua hỏi: – Nguyên do như thế nào?
Xiển giả bộ rụt rè: – Xin Hoàng thượng tha tội kẻ hạ thần mới dám nói.
Vùa bằng lòng. Xiển nói:
– Thiên hạ thấy Hoàng thượng suốt năm chỉ quanh quẩn trong cung điện nên họ lầm tưởng là ngài què. Nước sắp mất mà Hoàng thượng vẫn ung dung vui thú, nên họ lầm tưởng là ngài mù. Trước cảnh núi sông bị quân giặc dày xéo mà Hoàng thượng cứ ngồi im, nên họ tưởng là ngài câm. Khắp nơi người ta đều kêu Hoàng thượng là kẻ hèn yếu, khiếp nhược nhưng ngài vẫn làm ngơ ký hòa ước hàng giặc, nên họn lầm tưởng là ngài điếc.
Vua biết Xiển chửi mình, tức uất người nhưng không đủ lý lẽ để bắt tội được.

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Một phụ nữ Mỹ ngồi trước vị linh mục:Trong phòng xưng tội: - Thưa cha, chồng con vừa qua đời đêm qua. Con có lỗi với anh ấy. - Chúa tha tội cho con! Hãy chuộc lại lỗi lầm bằng cách thực hiện mong ước cuối cùng của người đã khuất. Thế trước khi qua đời anh ta có cầu xin điều gì không? - Dạ, khó nói lắm! - Con cứ nói! Đó là những nguyện ước thiêng liêng. - Anh ta nan nỉ con: "Em đừng bắn! Hãy cho anh một cơ hội cuối cùng!" -!!!!
Có cụ đồ từ quê lên thành phố thăm con, khi đi đến ngã tư thì mắc liền tim góc khuất để "giải sầu", thấy trên tường có hàng chữ “Cấm không được đái đây”, cụ toan thôi. Nhưng thấy còn một dòng dưới: L’interdit à pisser, cụ lẩm bẩm: chắc chỉ cấm người Tây…, nói rồi, cụ vén quần. Bất ngờ tên cu-lít tới. Hắn chộp ngay ngực cụ: - Mù hay sao không đọc được tiếng Việt à? - Có chứ! – Cụ đồ bình thản đáp, rồi cụ giơ tay chỉ từng chữ từ phải qua trái
Tóc Dài vội vã chạy đến quán kem gọi Kẹp Nơ. - Tóc Dài: Ê , Trâm, em bạn vừa té trên cây ổi đấy! - Kẹp Nơ (cuống quýt): Thế cây ổi ở cạnh vườn hoa hay ở mảnh đất trống ? - Tóc Dài: Thì cây ổi ở mảnh đất trống - Kẹp Nơ (thở phào): Thế thì may quá , nó ko làm gãy cây hoa hồng của tớ! - Tóc Dài:(ngất ngay lập tức)
đây là câu chuyện vui mà mình được người bạn kể lại: Gia đình nọ có bà mẹ ghê gớm, áp đặt lên cậu con trai từ chuyện học hành tới tình cảm riêng tư. Tức nước thì vỡ bờ, một hôm giữa bữa ăn, cậu buông đũa đứng dậy: - Con không thể chịu nổi mẹ nữa, con sẽ ra đi. Ông bố thấy thế vội lớn tiếng: - Thằng kia.... - Bố đừng cản con! - Không. Cho tao theo với.

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *