Tự kỷ ám thị

Một phụ nữ mắc chứng đau đầu kinh niên và đã thử đủ mọi loại thuốc, qua vô số bác sĩ điều trị nhưng không ăn thua. Một hôm, cô ta ngồi ăn trưa với người bạn thân và được cô bạn giới thiệu tới một nhà thôi miên có tài trị bách bệnh. Sau khi được nhà thôi miên chữa chạy, người phụ nữ về nhà bảo chồng:
– Mình có nhớ những cơn đau đầu mà em phải chịu đựng suốt bao năm qua không? Bây giờ không còn nữa rồi. Không còn một chút nào.
– Em không đau đầu nữa à? – Người chồng hỏi lại. – Chuyện gì xảy ra vậy?
Cô vợ đáp:
– Bạn em đưa em tới gặp nhà thôi miên. Ông ấy bảo em đứng trước gương, tập trung nhìn vào hình ảnh của mình trong đó và nhắc đi nhắc lại: “Tôi không bị đau đầu. Tôi không bị đau đầu. Tôi không bị đau đầu”. Có thể anh sẽ không tin nhưng thực sự là em đã khỏi hẳn bệnh đau đầu rồi.
Người chồng trầm trồ:
– Tuyệt vời thật.
Cô vợ tiếp:
– Anh biết không, suốt mấy năm qua, anh chưa một lần nóng bỏng với em trên giường ngủ. Có lẽ anh nên tới gặp nhà thôi miên và xem ông ấy có thể làm gì đó cho anh không.
Người chồng đồng ý. Sau cuộc điều trị với nhà thôi miên, anh ta trở về nhà, bế bổng vợ đưa vào phòng ngủ, đặt cô lên giường trong trang phục Eva và bảo:
– Đừng đi đâu nhé, anh sẽ trở lại ngay.
Anh ta vào phòng tắm rồi vài phút sau trở vào phòng ngủ, nhảy lên giường, ân ái với vợ còn say đắm. Cô vợ ngồi dậy, đầu óc quay cuồng, thốt lên:
– Ôi! Thật là nằm mơ em cũng không thấy.
Lát sau, người chồng lại nói:
– Đừng đi đâu nhé, anh sẽ trở lại ngay.
Lần này, khi anh ta đi vào buồng tắm, cô vợ lẻn đi theo và qua một kẽ nứt trên cánh cửa, thấy đức ông chồng của mình đang đứng trước tấm gương, phùng mang trợn má niệm “thần chú”:
– Cô ta không phải vợ tôi. Cô ta không phải vợ tôi. Cô ta không phải vợ tôi…

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Một cậu bạn đang ngồi trong phòng hát Karaoke, chợt có ĐT của “bà ngoại” gọi đến. Cẩn tắc vô áy náy, cậu rời khỏi phòng hát ra hẳn ngoài đường cố tình cho âm thanh đường phố lọt vào điện thoại rồi mới bấm Answere: - Alô! Anh đang trên đường về nhà, tắc đường kinh quá. - Nghĩa là anh đang ngồi trên xe máy à? Anh dừng xe lại nghe điện thoại cho an toàn. - Rồi! Anh dừng xe rồi, có gì em nói đi. - Giờ anh để đt gần cái còi xe, rồi bấm
Tiền trước tiên tôn ta thành thần, thành tiên, thành thánh…Tiền tạo thành tích. Tiền trong túi, ta trở thành tiên tiến, ta trở thành tài trí, thân thế ta tăng trưởng, tên tuổi ta thăng tiến, tình thương ta thêm thắm thiết, tất thảy trân trọng ta. Tay thủ tập tiền, tôn ti trật tự tiêu tán. Tù tội tiêu tan, tội thì thành trong trắng, tù thì tha thứ. Thua thành thắng. Thất thu thành thành tựu. Thấy tiền, ta tựa thấy tiên, thấy trước tất thảy. Tiền trợ thủ ta trên tất tật. Túng tiền, tư tưởng
Cậu bé mở cuốn kinh thánh cũ của gia đình. Từng ngón tay cậu thích thú lật giở từng trang sách cũ. Bỗng nhiên, cậu dừng lại, tròn xoe mắt chăm chú nhìn một chiếc lá ép khô giữa 2 trang sách. Cậu bé gọi to: - Mẹ ơi, xem con tìm thấy gì này! - Có gì vậy, con yêu? Không giấu nổi sự thích thú và tự hào, cậu bé trả lời mẹ: - Con đã tìm thấy chiếc quần lót của Adam.
Cô bé lớp 1 mặc váy đi dạo trong sân chùa. Bổng gió thổi tung váy. Nhà sư đang quét sân trông thấy. Sư đi đến cô bé đưa 100 ngàn và nói, ” hãy cầm lấy mua quần dài mặt nha con”. Cô bé tung tăng về khoe với mẹ. Hôm sau bà mẹ mặc váy đứng rình ở cổng chùa đợi lúc sư đang quét sân thì bà đi vào. Và gió lại thổi, và váy lại bay. Thấy nhà sư tiến lại , ngườj mẹ hí hửng vì sắp có tiền Nhà sư móc trong túi ra

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *