Tú Suất giành mền ông huyện

Truyện cười sưu tầm, các bạn đọc rồi cho ý kiến nha!!!
Cũng là Tú Suất, bữa kia, đi lỡ đường trọ nhà quán. Ông huyện đâu cũng vô
ngủ.
Nghề con nhà học trò làm quen với nhau mau lắm. Trò chuyện trà lá với nhau. Ai dè anh ta định tâm sẵn, lừa khi ông huyện đi ra ngoài mà làm dấu nơi góc mền, hòng xỏ ông huyện chơi.
Nằm kề nhau, khuya lại giả đò ngủ mê, giựt mền ông huyện mà đắp. Ông huyện tưởng cơn mê ngủ cũng để cho đắp. Sáng ông huyện dậy sớm ra đi kêu Tú Suất dậy. Anh ta đáp: “Quan huyện ngài có gấp ngài đi trước đi, tôi thong thả vậy” rồi nhắm mắt ngủ lại. Ông huyện nói: “Không thì trả cái mền cho trẻ nó bỏ vô xiểng cho rồi đặng có đi sớm chứ” Tú Suất nổi xung lên: “Ủa, ngài làm quan mà ngài nói cái mới lạ cho chớ, nầy! Mền của tôi đang đắp sờ sờ, ngài nói ngài đòi, thật ngài làm bỉ mặt tôi quá. Mền tôi có dấu của tôi đây rõ ràng…”. Cãi không lại miệng, ông huyện nhịn thua bỏ đi.

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Cô con gái lớn e lệ thổ lộ với bố: “Con đã trót dại có bầu với giám đốc rồi”. Ông bố nổi giận đùng đùng, đến tìm ngay sếp của con để phân bày phải trái. - Tôi không hề chối bỏ trách nhiệm – Ông giám đốc nói – Nếu em sanh con trai, tôi bồi dưỡng 100 ngàn đô la, nếu sanh con gái, tôi bồi dưỡng 50 ngàn đô la. Sự giận dữ của ông bố đã tan như mây khói, ông xuống giọng nhỏ nhẹ: - Nếu không may em nó bị sẩy, anh có
Trên đồng cạn duới đồng sâu. Thuỷ điện xả lũ thì đâu cũng tràn. Trăm năm bia đá cũng mòn. Ngàn năm Bia Mực ta còn zô zô. Trời mưa bong bóng phập phồng. Nhìn mưa nàng nhớ cháo lòng tiết canh. Ước gì giờ được gặp anh. Thế nào cũng được rủ ăn cháo lòng. Ta về ta tắm ao ta. Ao nhà có đục sang nhà kế bên. Ra đường sợ nhất công nông. Về nhà sợ nhất vợ không mặc gì.
Thuở trần gian đến mùa đám cưới. Mồ hôi tuôn như tưới ruộng dưa. Cả tuần, không sáng thì trưa. Thế nào cũng có thiệp đưa đến mời. Nào bạn bè từ hồi “nối khố”. Đường lại xa, cách trở đò giang. Nào thêm đồng nghiệp cơ quan. Bà con, lối xóm, họ hàng thông gia… Nói “không sao” thì là nói dóc. Thiệp cả chồng, phát khóc thiệp ơi! Mỗi tuần đi sáu thiệp mời. E rằng cái ông mặt trời cũng… xanh. Lương còm cõi, để dành đong gạo. Tiền cho con phụ đạo, học thêm. Ngờ đâu
Ông ngoại có nước da đồi mồi và một rừng lông chân, chiếc xe máy kêu như tàu lửa… Đề: Phân tích tác phẩm Hòn Đất. Chị Sứ là một người có võ, bằng chứng là chị tung chân đá bay cái micrô trong tay thằng thiếu uý. Đề: Tả ông ngoại. Ông em già lắm. Nước da ông đồi mồi. Và đặc biệt ông em có một rừng lông chân. Đề: Tả con vật nuôi trong nhà. Nhà em có một con chó mới đẻ, nó ngoan lắm, mỗi bữa ăn hết một nồi cháo to như cái nồi

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *