Vả quan huyện

Có viên quan huyện có tính hay nịnh các quan trên để nhanh chóng được thăng quan tiến chức. Một trong những viên quan hắn thường bợ đợ là án sát Nguyễn Văn Tiêu, tục gọi là án Tiêu.
Ðể nịnh quan thầy, hắn ra lệnh cho dân hàng huyện không ai được nói đến tiếng “tiêu”, ví dụ như hạt tiêu thì hải nói là hạt ớt… Hễ ai thấy người nào trái lệnh thì được phép vả vào mồm ba cái thật đau, rồi đem trình quan trị tội. Lệnh ban ra khiến Xiển đã ghét quan huyện lại càng ghét thêm. Ông mang một ít quần áo rách mướp xin vào bái quan. Quan hỏi có việc gì, Xiển thưa là nhà nghèo quá, gia tài chỉ còn một ít quần áo rách, nhờ quan cầm hộ cho lấy ít tiền về làm vốn sinh nhai. Tức thì quan nổi trận lôi đình thét mắng đùng đùng, vì xưa nay có ai dám cả gan đem quần áo rách đên bán cho quan bao giờ? Ðợi quan nguôi giận, Xiển mới nói:
– Dạ thưa ngài, xin ngài thương kẻ học trò nghèo túng này, không gì cũng mang danh là người quân tử…
– Quân tử gì mày! Ðồ quân tử cùng quân tử cố!
Xiển trần tình:
– Dạ, Khổng Minh túng Khổng Minh cầm ạ!
Nghe câu nói khó hiểu, quan chau mày suy nghĩ một lúc mới biết lời mắng của mình: “Quân tử cùng quân tử cố” với lời trần tình của Xiển: “Khổng Minh túng Khổng Minh cầm” (1) đã làm thành đôi câu đối hay tuyệt. Quan phục tài Xiển, thưởng cho một quan tiền, nhưng lại chọn cho cái thứ tiền chôn giấu dưới đất lâu ngày bị han rỉ hết cả. Xiển đỡ lấy quan tiền, cầm một đồng dằn mạnh xuống đất, tiếng kêu nghe cành cạch, rồi nói:
– Bẩm quan, tiền này không “ớt” được ạ!
Quan vô tình mắng:
– Mày điên à! Tiền này mà không tiêu được ư?
Chỉ chờ có thế, Xiển liền vả cho quan ba cái tát vào mồm như trời giáng. Quan hô lính bắt trói. Xiển ngăn lại nói:
– Chắc ngài vẫn chưa quên cái lệnh kiêng tên húy quan án ngài mới ban ra. Tôi làm vậy cũng chỉ là thi hành cái lệnh ấy của ngài mà thôi!
Quan sợ bọn lính biết chuyện thì mình thêm xấu hổ, liền đuổi Xiển ra.

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Trong bữa ăn sáng, Chông cho thức vào đĩa cảu mình rồi quay sang hỏi vợ: - Em nấu cho anh ăn cái món gì thế này? - Sao hôm nay anh lại quan tâm đến tên món ăn cơ chứ! - Thì đằng nào chốc nữa bác sĩ chẳng hỏi thế.
hồi đó ở quê có một anh mới tí tuổi đã đi làm rể. Lần nào đến nhà bố vợ, cha cũng phải đi cùng. Một hôm nhà bố vợ có giỗ, cho người mời cả hai cha con. Trên đường đi, cha dặn: - Hôm nay đến ăn cỗ, mày đừng liếm đĩa nhé! Liếm đĩa, bên nhà vợ người ta cười cho đấy. Sở dĩ cha phải dặn như thế là vì con còn dại, ở nhà mỗi khi ăn cơm thường hay liếm đĩa. Mâm cỗ nhà bố vợ hôm ấy có bốn người: hai cha con,
Để tìm ra người gan dạ nhất. Mỹ tổ chức 1 cuộc thi mang tính toàn cầu...qua nhiều lần thi cũng tới vòng chung kết gồm 3 nước: Việt Nam, Nhật và đội chủ nhà là Mỹ Thể lệ cuộc thi: có môt con sông đầy đầy đầy... cá xấu mỗi nước cử ra một ứng cử viên đại diện cho nước mình bơi qua con sông dài hàng ngàn mét. Nước nào qua được bờ bên kia và bảo toàn thân xác thì chiến thắng (đương nhiên thí sinh nào không may khi bơi có thể bị cá xấu
Có anh chàng tính hay chạy xe phong nhanh, một hôm đâm vào cột điện, anh ta đem đến tiệm sửa, vài hôm sau anh lại đâm vào một cái cây. Về nhà, anh ta than thở với vợ: - Mai đem xe đến sửa, chắc ông thợ sẽ cười vào mũi anh. - Anh cứ nói là tại em cho đỡ ngượng - Vợ anh ta an ủi. - Thế em tưởng lần trước anh không nói thế à? - !!!!

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *