Văn của học sinh

Truyên sưu tầm, hơi dài nhưng hay lắm, Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ
Chuyện kể về một anh sinh viên người Hung sang Việt Nam làm nghiên cưú sinh môn tiếng Việt.
Cuối đợt nghiên cứu trường ÐHQG Hà Nội tổ chức một kì thi gọi là kiểm tra trình độ của từng nghiên cứu sinh. Ðề văn ra như sau:
“Anh (chị) hãy giải thích câu ca dao:
Gió đưa cành trúc la đà
Tiếng chuông Thiên Mụ, canh gà Thọ Xương.”
Ðọc xong đề, anh chàng sinh viên khoái trí lắm vì nghĩ rằng không có gì là khó, nhất là khi anh có mang theo cả từ điển. Sau một hồi tra cứu chảy nước mắt, xem ra anh ta đã tường tận nhiều điều:
“Gió đưa (được) cành trúc” thì ắt hẳn phải là gió to, ý hẳn là có bão.
Với từ “la” anh phân vân giữa hai cách hiểu:
+ “la” là sự kết hợp giữ lừa và ngựa.
+ “la” anh đoán rằng đề đã in sai, phải là lao mới đúng. Và anh đã chọn cách hiểu này.
“Ðà” là thanh tà vẹt để tàu có thể chuyển động trên đó.
“Thiên mụ” : đàn bà trời – ý hẳn là vợ trời.|
” Thọ” : nhiều lần (lâu)
Và cuối cùng anh ta đã cho ra đời một sản phẩm bất hủ:
“Trời nổi cơn bão lớn
Lao xuống tà vẹt đường
Vợ trời đánh một tiếng chuông
Canh gà húp vội, hóc xương mấy lần”

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
ba shop thời trang nằm kề nhau, cạnh tranh kịch liệt. Shop bên phải trưng bảng quảng cáo: "Chuyên bán thời trang cao cấp dành cho nghệ sĩ". Ngày hôm sau shop bên trái cũng dán một tấm bảng: "Chuyên bán thời trang model dành cho những cô gái trẻ xinh đẹp nhất". Và hôm sau cái shop bị kẹt ở giữa treo ở cửa một tấm bảng to đề hai chữ: "Lối vào". !!!
thầy đồ đang ngồi căm cụi làm thơ. thì vợ đến nói : - Ông lấy giấy khổ to mà viết có hơn không? Thầy đồ lấy làm đắc chí, cho là vợ khen tài văn chương của mình, văn tự dồi dào giấy khổ nhỏ không đủ chép, nhưng cũng hỏi lại: - Bà nói vậy là thế nào? Bà vợ thong thả nói: - Ông chả biết tính toán gì cả, giấy khổ to bỏ đi còn gói hàng, chứ giấy khổ nhỏ thì dùng làm gì được.
lúc nửa đêm Cô con gái rón rén định ra khỏi nhà ,nhưng bị bố chặn lại. - Muộn thế này còn định đi đâu nữa? - Con định chạy ù ra thùng thư để bỏ hai lá thư thôi ạ! - Thế thì nhanh lên một chút, thùng thư đó đã huýt sáo hai lần rồi đấy!
cặp tình nhân đang trờ chuyện, cô gái nói với chàng trai: "Trên đời này chỉ có hai loại đàn ông thôi anh ạ". - Loại thứ nhất đi nhậu bia ôm nhưng còn biết hối hận với vợ, với con. Loại thứ hai là đi nhậu mà không thèm hối hận, cắn rứt gì cả... Thế anh thuộc loại nào? - Anh á, anh thuộc dạng không đi bia ôm nhưng hối hận.

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *