Văn của học sinh

Truyên sưu tầm, hơi dài nhưng hay lắm, Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ
Chuyện kể về một anh sinh viên người Hung sang Việt Nam làm nghiên cưú sinh môn tiếng Việt.
Cuối đợt nghiên cứu trường ÐHQG Hà Nội tổ chức một kì thi gọi là kiểm tra trình độ của từng nghiên cứu sinh. Ðề văn ra như sau:
“Anh (chị) hãy giải thích câu ca dao:
Gió đưa cành trúc la đà
Tiếng chuông Thiên Mụ, canh gà Thọ Xương.”
Ðọc xong đề, anh chàng sinh viên khoái trí lắm vì nghĩ rằng không có gì là khó, nhất là khi anh có mang theo cả từ điển. Sau một hồi tra cứu chảy nước mắt, xem ra anh ta đã tường tận nhiều điều:
“Gió đưa (được) cành trúc” thì ắt hẳn phải là gió to, ý hẳn là có bão.
Với từ “la” anh phân vân giữa hai cách hiểu:
+ “la” là sự kết hợp giữ lừa và ngựa.
+ “la” anh đoán rằng đề đã in sai, phải là lao mới đúng. Và anh đã chọn cách hiểu này.
“Ðà” là thanh tà vẹt để tàu có thể chuyển động trên đó.
“Thiên mụ” : đàn bà trời – ý hẳn là vợ trời.|
” Thọ” : nhiều lần (lâu)
Và cuối cùng anh ta đã cho ra đời một sản phẩm bất hủ:
“Trời nổi cơn bão lớn
Lao xuống tà vẹt đường
Vợ trời đánh một tiếng chuông
Canh gà húp vội, hóc xương mấy lần”

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Nếm thử một chút thức ăn trong đĩa xong, chồng quay sang hỏi vợ: - Em nấu cho anh ăn cái món gì thế này? - Sao hôm nay anh lại quan tâm đến tên món ăn cơ chứ! - Thì đằng nào chốc nữa bác sĩ chẳng hỏi thế.
Một ông gặp người bạn đang lăn một thùng phuy to đi đường, bèn hỏi: - Này, cậu lăn thùng phuy đi đâu đấy? - Đến nhà ông bác sĩ. - Đi khám bệnh mà đem theo thùng phuy làm gì? - À, vì lần trước ông ấy dặn mình 6 tháng sau trở lại, mang theo mẫu nước tiểu.
Ba đứa trẻ vào một tiệm thuốc bắc một lượt. Ðứa thứ nhất mua 500 đồng cam thảo. Ông thầy thuốc bắc thang leo lên ỳ ạch bưng cái thấu ở tuốt trên kệ cao xuống. Bán xong, ông leo lên thang cất cái thấu trở lại chỗ cũ. Sau khi tính tiền, ông hỏi đứa thứ hai: - Còn em mua cái gì? - Dạ con mua 500 đồng cam thảo. Ông thầy bực mình, nhưng cũng chìu khách, ỳ ạch leo lên lấy thấu cam thảo xuống bán. Sợ như lần trước, ông hỏi luôn đứa thứ 3:
Hai người bạn chơi thân với nhau làm việc trong một xưởng mộc. Một hôm, một người sơ ý bị lưỡi cưa máy cắt đứt cánh tay. Anh bạn đồng nghiệp bèn gói cánh tay bị đứt lìa vào túi nylon và đưa nó cùng với người bị nạn tới bệnh viện để gắn lại. Hôm sau, anh ta đến thăm bạn và thấy người kia đang chơi tennis. - Không thể tin được! – Anh chàng thốt lên – Y học hiện đại quả là kỳ diệu. Một tháng nữa trôi qua và hai người bạn lại trở về

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *