Văn của học sinh

Truyên sưu tầm, hơi dài nhưng hay lắm, Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ
Chuyện kể về một anh sinh viên người Hung sang Việt Nam làm nghiên cưú sinh môn tiếng Việt.
Cuối đợt nghiên cứu trường ÐHQG Hà Nội tổ chức một kì thi gọi là kiểm tra trình độ của từng nghiên cứu sinh. Ðề văn ra như sau:
“Anh (chị) hãy giải thích câu ca dao:
Gió đưa cành trúc la đà
Tiếng chuông Thiên Mụ, canh gà Thọ Xương.”
Ðọc xong đề, anh chàng sinh viên khoái trí lắm vì nghĩ rằng không có gì là khó, nhất là khi anh có mang theo cả từ điển. Sau một hồi tra cứu chảy nước mắt, xem ra anh ta đã tường tận nhiều điều:
“Gió đưa (được) cành trúc” thì ắt hẳn phải là gió to, ý hẳn là có bão.
Với từ “la” anh phân vân giữa hai cách hiểu:
+ “la” là sự kết hợp giữ lừa và ngựa.
+ “la” anh đoán rằng đề đã in sai, phải là lao mới đúng. Và anh đã chọn cách hiểu này.
“Ðà” là thanh tà vẹt để tàu có thể chuyển động trên đó.
“Thiên mụ” : đàn bà trời – ý hẳn là vợ trời.|
” Thọ” : nhiều lần (lâu)
Và cuối cùng anh ta đã cho ra đời một sản phẩm bất hủ:
“Trời nổi cơn bão lớn
Lao xuống tà vẹt đường
Vợ trời đánh một tiếng chuông
Canh gà húp vội, hóc xương mấy lần”

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Trong rạp chiếu bóng, một phụ nữ đội chiếc mũ độc đáo nói với người đàn ông ngồi phía sau: - Nếu chiếc mũ của tôi làm phiền anh thì tôi có thể bỏ nó xuống. - Không thưa bà, chiếc mũ của bà còn buồn cười hơn bộ phim nhiều.
Trong lớp học, thày hỏi trò: - Em đang viết gì vậy? - Một bức thư cho chính mình ạ! - Trong đó nói gì? - Ngày mai em mới có thể biết được điều đó sau khi nhận thư.
Một nữ giáo viên phải ra tòa vì vi phạm luật giao thông. Sau khi nghe biên bản của cảnh sát giao thông, quan tòa nói với bị cáo: - Thưa cô, tôi chờ dịp này đã lâu lắm rồi. Bây giờ cô đến ngồi tại bàn này và hãy chép phạt cho tôi 500 lần câu: " Tôi không được vượt đèn đỏ".
- Thầy: Uống nước nhớ gì, em nào biết! - Quỳnh: Dạ thưa thầy, uống nước kẻ trồng cây! - Thầy: Sao lại uống nước nhớ kẻ trồng cây? - Quỳnh: Dạ , vì em uống nước dừa mà thầy!

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *