Văn học của… học sinh (phần 1)

Em hãy tả con lợn nhà em:
“Con lợn nhà em đầu tròn như quả bóng da, người nó hình cái hộp các-tông còn cái đuôi thì giống cái chân chống xe máy!”
Lời bình: thời buổi này, có nhà nào có lợn đâu mà tả.
o O o
Hai anh em sinh đôi nhà nọ học chung một lớp, nên bài vở có phần hơi giống nhau. Một lần làm bài văn tả cơn mưa. anh viết “tiếng mưa rơi trên tàu lá chuối lộp độp”. em ngó sang thấy phục anh quá, liền chép ngay vào vở mình “tiếng mưa rơi trên tàu lá chuối leng keng”!
Lời bình: từ tượng thanh có vấn đề.
o O o
Em hãy tả bạn em!
“Bạn em không cao không thấp, trung bình. Bạn em không gầy, không béo, trung bình. Bạn em không đen không trắng, trung bình. Bạn em không giỏi không kém, trung bình…”
Lời bình: điệp ngữ đây, điệp ngữ đây.
o O o
Em hãy tả đêm giao thừa.
“Em bước ra sân để chuẩn bị thắp hương giao thừa. Ánh trăng tròn vằng vặc soi rõ khu tập thể, làm những chiếc lá sáng lên loang loáng…”
Lời bình: bốc phét quá đà. Theo lịch mặt trăng thì đêm giao thừa không có trăng.
o O o
Em hãy kể lại tác phẩm Tắt đèn của nhà văn Ngô Tất Tố.
“Chị Dậu rón rén bưng bát cháo hành vào cho anh Pha ăn!!!”
Lời bình: Trong văn học 30-45, nhẫm lẫn là chuyện thường tình!
o O o
Em hãy tả con gà trống nhà em.
“Chú trống choai nhà em lớn nhanh như thổi, càng lớn chú càng giống gà mái…”.
Lời bình: Tội nghiệp trẻ con bây giờ, ít được gần với tự nhiên, cây cỏ, động vật.
o O o
Trích bài văn bình tác phẩm Tắt đèn.
“Chị Dậu, như người ta vẫn nói ‘con giun xéo lắm cũng quằn’, đã nói với bọn lính lệ như thế này ‘Mày động vào chồng bà đi, rồi bà cho bà cho mày xem’. Và chị cho chúng nó xem thật.”
Lời bình: Không hiểu là xem cái gì nhỉ?
o O o
“Áng văn” độc đáo 
“Nhà em có một con gà. Buổi sáng thức dậy, nó nhảy từ dưới đất lên nóc chuồng, rồi lại nhảy lên đống củi, vỗ cánh và gáy ầm ĩ. Tức mình, em ném nó què chân”.
Lời bình: Có lẽ em này chuyên đọc những truyện tranh kiểu như: “Ðấm! Ðá! Hự ! Bụp!…”
o O o
Tả sinh hoạt một buổi tối ở gia đình em
“Ăn cơm xong, bố em ngồi uống nước, mẹ em thì rửa bát, còn chúng em cất xoong nồi. Bỗng điện phụt tắt. Bố em bảo: ‘Thôi, hôm nay lại mất điện, cả nhà mình đi ngủ sớm!’”
Lời bình: Có khả năng nhà học sinh này ở khu vực hay bị ông điện cắt đột xuất.
o O o
Tả cô giáo
“Chiều dài của cô giáo em là…, chiều rộng của cô giáo em là…”
Lời bình: Một học sinh giỏi toán của lớp, bố và mẹ suốt ngày bắt “Làm toán đi!”.
o O o
Tưởng tượng mình là Thánh Gióng lên tâu với Ngọc Hoàng những việc mình đã làm dưới trần gian.
“Lên đến cổng trời, ta gặp ngay ông Thiên Lôi, ông ấy cười khà khà vỗ vai ta và rủ ta vào nhà ông ấy làm vài chén rượu cho đã”.
o O o
Tả tiết học trong lớp
“… Cô giáo em đang giảng bài, bỗng nhiên có tiếng gõ cửa như làm ám hiệu: Cạch… cạch… cạch. Và sau làn kính mờ là một bóng đen đứng lặng im. Cô giáo em rón rén ra mở cửa, cả lớp im lặng hồi hộp… Trời! Thì ra là bác hội trưởng hội phụ huynh của lớp…”
Lời bình: học sinh mê truyện trinh thám.
o O o
Em hãy tả bà nội thân yêu trong gia đình em.
“… Bà nội em rất hiền. Mắt bà một mí nhìn sụp xuống. Bà khoái ăn trầu, ngày nào cũng ăn, nhổ ra cái nước đỏ lòm. Bà rất thích đánh em vì em hay trốn ngủ trưa. Cái roi bà giấu sau cánh cửa. Bà sai em đi mua cho bà ly chè sương sa, bánh lọt. Vừa đi em vừa húp bớt lớp nước dừa ở trên vì nó béo lắm. Về nhà nhìn ly nước, bà sai em ra xin thêm nước dừa và chê bà bán hàng hà tiện nước dừa. Em đâu có dám xin thêm. Bà em rất cao. Thân bà cao bảy thước. Gần nhà em có mấy cái cô bán bia ôm, buổi trưa hay la lối, cười giỡn om sòm với mấy cái ông lạ hoắc ở đâu tới. Bà tức lắm, chống! nạnh chửi qua. Mấy cô thấy bà cao lớn, không dám chửi lại”
Lời bình: học sinh “tả thực”.
o O o
Giải thích câu tục ngữ “Giặc đến nhà, đàn bà cũng đánh”.
“Câu tục ngữ nói lên sự dã man của bọn giặc cướp, khi đã tràn vào làng mạc, nhà cửa thì không cứ đàn ông, mà cả đàn bà, trẻ em chúng cũng đánh đập, hành hạ…”
o O o
Giải thích câu tục ngữ “Một con ngựa đau, cả tàu bỏ cỏ”
“Câu tục ngữ cho thấy sự thông minh của loài ngựa, chúng thấy có một con bị đau là cả bọn bỏ ăn ngay, để đề phòng bệnh lây lan qua đường tiêu hoá”.
o O o
Tả đôi mắt của ông
“Mắt ông em lờ dờ, lòng đen đã mờ dần em nhìn vào mắt ông hình như tất cả đều trắng dã!”

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Hai phóng viên thuê chung một phòng đôi ở tầng 99 của khách sạn. Mới lĩnh nhuận bút, họ rủ nhau xuống quầy bar ở tầng hầm làm vài ly whisky. Thật không may, khi hai người đang trở lên phòng thì lại bị cúp điện. Thang máy không sử dụng được, đành phải leo cầu thang. Họ vừa đi vừa kể cho nhau nghe những nỗi cực nhọc đau khổ nhất trên thế gian, ngõ hầu rút ngắn quãng đường. Lên tới tầng thứ 98, một người phều phào: - Tớ sẽ kể cho cậu nghe một chuyện mới
Sau khi khám cho một nữ bệnh nhân, bác sĩ nói: - Bà hoàn toàn khoẻ mạnh. Tôi chỉ khuyên bà nên ra những nơi có không khí trong lành hơn, còn mùa đông, bà nên mặc ấm hơn chứ đừng ăn mặc hở hết cả cổ ra như thế này. - Khi bà về nhà, người chồng hỏi: Bác sĩ bảo sao hả em? - À, bác sĩ khuyên em mùa hè nên đi nghỉ vùng biển, còn mùa đông thì nên mặc áo lông cáo.
Một chiếc xe hơi chạy loạng choạng nên bị cảnh sát giao thông bắt dừng lại. Viên đội yêu cầu lái xe: - Tôi cần phải kiểm tra nồng độ rượu trong máu của ông. Ông hãy thổi vào cái rượu kế này. - Tôi không thể làm được, vì tôi đang bị suyễn. - Vậy sẽ có một bác sĩ thử máu cho ông. - Không được, tôi bị bệnh ưa chảy máu. - Vậy ông hãy đi thật thẳng theo vạch trắng phân làn đường này. - Tôi không thể đi như thế được! - Ông vẫn có
Tại một bệnh viện tâm thần nọ, để kiểm tra lần cuối trước khi cho bệnh nhân xuất viện các bác sĩ bèn bàn nhau vẽ một cái cửa giả lên tường rồi bảo: "Các anh hãy mở cánh cửa đó ra là có thể về nhà rồi". Các bệnh nhân hồ hởi xông vào cánh cửa giả mở lấy mở để, duy chỉ có một người đứng từ đằng xa cười ngặt nghẽo. Các bác sĩ vui mừng vì nghĩ anh này đã hết bệnh liền tiến đến hỏi: "Tại sao anh lại cười?". Bệnh nhân nọ đáp: "Tại

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *