Về sớm

Về sớm. Thấy chồng nhiều hôm đi về muộn. Vợ trách móc: Sao hôm nào anh cũng về tối vậy. Chồng: Anh xin lỗi. Lần sau anh sẽ về sớm. Vài hôm sau Vợ: Anh đi đâu qua đêm đến sáng mới về thế hả? Chồng: Thì mấy bữa trước anh nói sẽ về lúc sớm chứ không về tối nữa mà. Vợ không có lời để nói. Lê Hồng Kỳ Trường THCS – THPT Dương Văn An, Lệ Thuỷ, Quảng Bình.

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Cu Tèo mới cưới vợ ! Vợ chồng đưa nhau qua Ấn Độ để hưởng tuần trăng mật . Họ đưa nhau đi dạo thăm một chợ (như chợ bên VN).. Khi đi ngang qua một tiệm đồ cổ thì nghe người bán hàng réo: -Mời ông bà vào mua quà làm kỷ niệm! Tui có một đôi dép kỳ diệu, nó làm ông trở thành mãnh liệt như con hổ, dẻo dai như một con dê đó !!! Vợ Cu Tèo nghe thế rất là khoái chí bèn kéo chồng vào tiệm. Cu Tèo không tin lắm bèn lên
Một ông già trên năm chục tuổi lái một chiếc xe hơi bon bon từ Sài Gòn ra Hà Nội. Khi gần tới nơi, bỗng nhiên xe hơi ông bị một tên cướp từ trong bụi rậm nhảy ra chận đường bắt dừng lạị Ông già này vội tắt máy, bước ra khỏi xe dơ hai tay lên khỏi đầu và run run nói: - Đừng bắn tôi! Tôi xin nộp cho ông hai chục ngàn. Tên cướp nhăn mặt và dí súng vào người ông nói như quát: - Tôi không thèm lấy tiền của ông! Tôi chỉ bắt
Hai bà già đi cùng nhau trong viện bảo tàng thì bị lạc nhau. Một lúc sau hai bà tìm được nhau, bà thứ nhất nói với bà thứ hai: “Chị có thấy bức tượng một người đàn ông trần truồng ở phía đằng kia không?” Bà kia đáp “Có chứ! Tôi hoàn toàn bị choáng! Làm sao mà người ta có thể trưng bày ra cái thứ như thế được nhỉ! Mà sao cái “ấy” to thế!” Bà thứ nhất buột miệng “…và lạnh nữa chứ!”
Cu Tí thấy người ta đi câu cũng bắt trước trang bị đầy đủ đồ nghề mang ra bờ sông. Nhưng ngồi suốt mấy tiếng đồng hồ chẳng câu được con cá nào. Buồn đời cu Tí nhìn sang bờ sông bên kia thì thấy có một cô gái lững thững đi lại thả câu. Chỉ không đầy một tiếng sau cô gái đi về với cái rổ chứa đầy cá, còn cu Tí ra về với cái xô không. Tối hôm đó cu Tí mới chợt nghĩ ra rằng: Cá bơi theo dòng cho nên có lẽ bờ sông

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *