Ven rừng U Minh thuở trước

Truyên sưu tầm, hơi dài nhưng hay lắm, Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ
Người ta nói ở Cạnh Đề: “Muỗi kêu như sáo thổi, đỉa lội lềnh như bánh canh”, chớ vùng này, những năm đầu mới khai rừng thì người ta hay hát đưa em như vầy: ” Ở đâu bằng xứ Lung Tràm, chim kêu như hát bội, cá lội vàng như mắm nêm”.
Mỗi buổi sáng, giấc hừng đông, lúc đài Hà Nội báo thức thì lũ giang sen, chàng bè, gà dãy, lông ô, khoan cổ, chàng bè… ra tập “thể dục” rần rần. Con nhỏ đứng trước, con lớn đứng sau chẳng khác nào cuộc duyệt quân, thiên binh vạn mã. Loại trích cồ tuy nhỏ con nhưng làm “thầu hồ” nháy nháy cặp mắt màu ve chai, niểng cái đầu có mồng đỏ chót, là “tò le tét le”. Vợ chồng nhà quạ nghe vậy, từ trong cũng vội vã bay ra “dạ” rân. Đám vạc ăn đêm về ngủ nướng ở những bụi rậm, giật mình thức giấc, “nhảy mũi” hạt hạt. Trong vườn “đội nhạc công” chìa vôi thổi gió véo von. Dòng họ nhà chim bắt muỗi cũng gõ đầu hòa tấu “toang toang”. Đấy chú cưỡng bông đậu chót vót trên cành cao lé mắt “thổi kèn Tây”; chị em tu hú thấy hừng đông, chạnh lòng nhớ quê cất tiếng kêu não nuột. Ngoài mé ruộng nhà, anh chàng nghịch dầm mưa long óc mấy ngày cứ gù lưng “nhảy mũi khìn khịt”. Tội nghiệp cho bác mỏ nhác, ăn chi mà đau bụng rên “tằng yết, tằng yết” sáng đêm. Trời vừa tảng sáng, cậu rắn hổ đất đã thổi bể phù phù cho anh chim trảo chẹt “rèn” những cây phản gỗ nghe choảng choảng…
Ở ven rừng U Minh thưở ấy, vào những buổi sáng thật vui vẽ rộn rã làm sao! Ai đi làm đồng trước đó cũng phải nán lại ít nhất ít phút để nghe bản “nhạc rừng hòa tấu”.
Lũ chim chóc ngày đó dạn khì, chúng sống lẫn lộn với bầy gia súc. Chàng bè rề rề theo đổ trống vịt xiêm, vịt đẻ… khi trứng nở ra con nào con nấy cái mỏ nhọn thon như mũi kéo. Vịt ta đi đạp mái giang sen, làm con cái giang sen chân lùn tịt, con nào cũng có giọng kêu “cạp cạp”. Lạ đời nhất là loại cúm núm, chúng sống chung lộn với gà nhà, lâu ngày cúm núm ngoài đồng, con trống nào cũng có hai cái cựa nhọn lểu. Còn gà trống trong nhà thì đêm đêm cất tiếng gáy vang : “Ò ó o… cúm ! Ò ó o… cúm!”.

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Môt thương đôi má của nàng, Xoa toàn mỹ phẫm anh tàn tháng lương. Hai thương giọng ngọt như đường, Nàng xin môt tiếng vua nhường mất ngôi. Ba thương đo đỏ đôi môi, Anh không chạm đươc sợ trôi son nàng. Bốn thương mười ngón thiên đàng, Móng nàng lạ lắm, lúc vàng lúc xanh. Năm thương đôi măt long lanh, Liếc tình cọp cũng biến thành nai tơ. Sáu thương cái nết ngây thơ, Quen nàng môt tháng anh khờ ba năm. Bảy thương cái mặt chằm dzằm, Đòi mua môt cái áo đầm mới dzui. Tám thương
Chuyện xảy ra vào năm 3000. Một đôi vợ chồng phi hành gia đang nắm tay nhau tung tăng trên sao Hoả, thì bắt gặp đôi vợ chồng người hoả tinh đi ngược lại. Sau khi gởi tín hiệu chào hỏi làm quen, nói chuyện được một lúc thì họ đề nghị chơi trò trao chồng đổi vợ. Thế là anh chồng hoả tinh dẫn cô vợ của nhà phi hành gia về khách sạn. Còn anh phi hành gia đưa cô vợ Hoả tinh vô phi thuyền của mình để trao đổi thú yêu thương. Vừa đưa cô vợ
Một chị hớt hải chạy đến trạm cảnh sát báo cáo về việc mất trộm. Anh cảnh sát hỏi: – Chị mất vàng và tiền phải không? - Ðúng vậy! - Chị để đâu mà mất, trong tủ hay trong va ly quần áo. - Tôi để trong người, chỗ này này. Chị vừa nói vừa vạch áo mình ra để hở chiếc áo coóc-xê với những đường chỉ khâu rất vụng làm chỗ giấu tiền của. - Thế nó lấy lúc chị đang ngủ? - Không ngủ! Tôi thức đấy chứ. Nó ôm lấy tôi, âu yếm tôi, đè
Chúng ta nên hiểu rằng: Trời sinh ra con voi để ta so sánh với những gì quá khổ. Trời sinh ra con nhện để ta có việc… quét mạng nhện. Trời sinh ra con muỗi để ta mơ ước về một thế giới không có loài muỗi. Trời sinh ra cá sấu để chúng ta có quyền tự hào rằng ta vẫn còn xinh đẹp chán. Trời sinh ra con rắn để chúng ta có thể nói: “Thật tuyệt vời khi có đủ chân và tay”. Và cuối cùng, sau khi đã cho chúng ta nhiều thứ, trời lại

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *