Vỏ quýt dày có móng tay nhọn

Khi hai vợ chông nọ đang ngủ thì bỗng có một bà tiên xuất hiện và nói: “Vì hai con sống gương mẫu suốt 30 năm qua, ta cho mỗi người một điều ước”.
Người vợ liền ước:
– Con muốn được đi du lịch vòng quanh thế giới với chồng con.
Bà tiên nâng đũa thần lên và “bụp”, hai vé bay đã sẵn sàng trên tay người vợ. Đến lượt, ông chồng nói:
– Con muốn có người vợ trẻ hơn con 30 tuổi.
Bà vợ tỏ vẻ bất bình. Nhưng một điều ước là một điều ước. Bà tiên lại ngoáy đũa và người chồng biến ngay thành… một ông lão 90 tuổi.

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Chiều chiều lại nhớ chiều chiều. Bâng khuâng nhớ rượu… thiếu điều bỏ cơm! Người ta đi cấy lấy công. Còn đi ăn nhậu phải trông nhiều bề. Lo mau hết rượu hết mồi. Vợ kêu con réo thế thời mất vui! Con mèo mà trèo cây cau. Hỏi thăm “chiến hữu” đi đâu vắng nhà. Mồi màng đã dọn sẵn ra. Thiếu tay đối ẩm đành…”dzô” một mình. Đi xa tôi nhớ quê nhà. Nhớ bà vợ già nhớ bát canh rau. Đêm nằm ở dưới bóng trăng. Thương cha nhớ mẹ không bằng nhớ em. Con cò đi
Tóc của bạn húi gọn, đầu ngẩng cao như con gà chọi sắp vào trận đấu. Mẹ có gương mặt dài như trái đu đủ, mắt bồ câu con bay con đậu… Đề: Tả về mẹ. Mẹ em có gương mặt dài như trái đu đủ, mắt bồ câu con bay con đậu, sóng mũi mẹ gập ghềnh như sóng biển. Mỗi khi mẹ cười ai cũng phải ngước nhìn… Đề: Tả người bạn thân. Em có người bạn rất thân tên là Châu. Năm nay Châu lên 10 tuổi, học cùng lớp, ở cạnh nhà em. Châu thân hình
Độc giả LyLy nói hộ một góc băn khoăn của cô dâu và chú rể trước ngày trọng đại của họ. Đám cưới đám xin sao thấy rầu. Cận ngày hồi báo chẳng thấy đâu. Làm sao đặt cỗ bàn cho đủ. Để khỏi thiếu dư thật nhức đầu. Phúc đáp con tem đã dán rồi. Chỉ bỏ thùng thơ gởi lại thôi. Mà sao vẫn có người e ngại. Đành phải gọi phone hỏi máy người.
Lệnh “truy nã” tận bề trên. Lệnh từ quê tới, lệnh bên láng giềng. Từ nay mãi tới ra Giêng. Lệnh chồng lệnh chất không kiêng người nào. Bao nhiêu “cơm bụi giá cao”. Khạc không ra được, nuốt vào khó trôi. Đi ăn cầm chắc đói rồi. Mà lưng túi lép, rối bời ruột gan. Phong bì mừng mấy trăm ngàn. Lương còm hết nhẵn, phàn nàn cùng ai. Cưới xin… nợ miệng trượt dài. Ước “đời sống mới”, nay mai đỡ dần.

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *