Vương quốc không mặc quần áo

Một trọng tài bóng đá đi du lịch lạc vào vương quốc toàn nữ giới. Ở đây, chẳng có ai mặc quần áo và ông cũng không được ngoại lệ.
Khi người ta đưa ông đến gặp nữ tộc trưởng, bà ta nói:
– Ông làm nghề trọng tài bóng đá đúng không?
– Sao bà đoán giỏi vậy?
– Có gì đâu, lúc nào ông cũng kè kè cái còi thế kia thì ai chẳng đoán ra.

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Nghe nói cơ quan nọ đang trống chức kế toán trưởng, anh kia vội vàng đem hồ sơ đến xin việc. Người gác cổng vốn là bạn thân anh ta thấy vậy liền khuyên: - Cậu nên suy nghĩ cho kỹ! Vị sếp ở đây khó tính lắm! Ba năm qua, ông ta thay ba kế toán trưởng rồi! - Ồ! không sao đâu! Ba năm qua, tôi cũng đã làm cho ba vị sếp phải rời khỏi ghế đấy!
Hai người bạn lâu ngày rủ nhau đi nhậu và hàn huyên tâm sự. Một anh hỏi: "Quan hệ giữa cậu và ông bố vợ ra sao?". - Rất tốt! Tôi với ông ấy khá hợp nhau, trừ một lần duy nhất, tôi không hiểu ý ông ấy. - Lần nào vậy? - Lúc tôi xin cưới, ông ấy can ngăn và nói làm thế vì rất thương tôi. Thế mà tôi lại không tin.
Ông chủ đoàn xiếc nhìn đang đi dạo trên đường thì thấy một màn biểu diễn đặc sắc: Một con vịt nhảy nhót trên chiếc nồi úp ngược. Ông ngạc nhiên vô cùng và bèn trả khoản tiền lớn để mua con vịt cùng chiếc nồi. Chỉ một ngày sau, ông ta tức giận tìm tới chỗ người bán vịt: - Tôi để con vịt lên chiếc nồi và làm hết cách rồi mà nó cứ đứng đực ra, không chịu nhảy nhót gì cả! - Thế à? - người chủ cũ con vịt đáp lại - Thế ông có
Quỳnh thường đi đò ngang, khất chịu tiền, lâu quá món nợ tích lại cũng khá nhiều, không trả được. Lúc anh lái đò đến đòi, Quỳnh bảo: - Ừ, đợi đấy, vài hôm nữa, sẽ trả đầy đủ. Ở giữa sông có một cồn cát, bỗng xuất hiện một cái nhà nhỏ, lợp lá gồi. Người ta đồn rằng đó là cái lầu yết thơ của Trạng. Thế là mọi người tò mò rủ nhau đi xem. Muốn ra nơi cồn nát, chỉ có con đường đò ngang, mới đầu chỉ lưa thưa ít người. Ra đến nơi họ

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *